Hồ Bá Ôn vuốt cằm, nói nhỏ:

- Hầu gia, không cần biết người nào muốn phá hỏng từ bên trong, chúng ta cẩn thận hơn một chút, đừng cho chúng cơ hội là ổn.

Tề Ninh chỉ cười cười, không trả lời.

Hôm sau, sứ đoàn xuất phát vào canh năm. Khi họ khởi hành tia nắng đầu tiên của ngày còn chưa xuất hiện. Đường đi hiện ra mờ mờ dưới ánh đèn. Tuy phải xuất phát sớm nhưng sau một đêm nghỉ ngời, tinh thần của mọi người đều rất tốt.

Đoàn người ai làm việc nấy, sửa sang lại hành lý, thu dọn lều vải cất lên xe ngựa. Xong xuôi, họ bắt đầu một cuộc hành trình mới.

Ngựa được nghỉ ngơi một đêm cũng phấn chấn và khỏe mạnh như chủ nhân.

Nơi chân trời xa xa bắt đầu hiện lên sắc xanh nhạt. Đoàn người một đường đi về phía Bắc. Chẳng mấy chốc, phương Đông ửng lên những tia sáng đầu ngày lấp lánh, rồi vầng thái dương rực rỡ chậm rãi nhô lên. Dưới nắng mai, tâm hồn khách bộ hành cũng thư thái hơn. Cỏ xanh bên đường óng ánh sương đêm còn đọng lại, xòe tay đón chào ngày mới. Dọc đường đi, mọi người có thể nghe được tiếng chim tước lảnh lót, và âm thanh thiên nhiên tuyệt vời ấy cũng góp phần khiến những người đi sứ vui vẻ và lạc quan hơn.

Từ sau khi nghe Lương Hùng bẩm báo rằng sứ đoàn đã bị theo dõi, Hồ Bá Ôn cứ thấp thỏm mãi.

Nhưng dường như ánh mặt trời rạng rỡ đã tẩy sạch bóng đen lo lắng trong lòng y, khiến y suy nghĩ mọi chuyện theo hướng lạc quan hơn. Sứ đoàn của y có khoảng ba trăm người, đa số đều là người thiện chiến. Cứ cho là có kẻ ẩn nấp trong hậu quân rắp tâm làm loạn, sứ đoàn chỉ cần cẩn thận hơn chút đỉnh, những kẻ đó chắc chắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lương Hùng là Phó Lĩnh đội, dẫn đội đi bọc hậu. Hồ Bá Ôn quay đầu lại nhìn mấy lần, thấy Lương Hùng thỉnh thoảng lại quan sát địa hình xung quanh ra chiều hết sức cẩn thận.

Ngô Đạt Lâm trước sau như một, kiệm lời ít nói, cưỡi ngựa đi bên cạnh đội ngũ. Chốc chốc họ Ngô lại dừng ngựa, quay đầu lại xem xét đội ngũ.

Đi đến giữa trưa, đội ngũ dừng lại nghỉ chân ở một chỗ ven bìa rừng.

Mọi người chia nhau lương khô, ăn tạm rồi nghỉ ngơi tại chỗ. Tề Ninh ăn cũng rất nhanh, hắn chỉ há miệng hai ba cái là giải quyết xong bữa ăn của mình ngay. Ăn xong hắn dự định đi dạo loanh quanh thì thấy Lương Hùng tới tìm, bèn dừng lại. Lương Hùng thấy Tề Ninh, vội chào đón. Y cười, nói:

- Hầu gia!

Tề Ninh cười cười, nói:

- Lương Phó Lĩnh đội, đi đường vất vả nhỉ.

- Không vất vả. Chẳng vất vả tí nào cả.

Lương Hùng lập tức cười, đáp lời hắn:

- Hầu gia mới vất vả. Thân thể ngàn vàng của Hầu gia, có thể chịu cảnh màn trời chiếu đất cùng đám hán tử thô tục như chúng thuộc hạ, mọi người đều rất khâm phục ngài đó. Mọi người đều khen Hầu gia bình dị gần gũi. Họ rất vui khi được đồng hành cùng Hầu gia trong chuyến đi này. Hầu gia, có chuyện gì ngài cứ việc sai bảo.

Tề Ninh cười, đáp:

- Mọi người cùng nhau đi sứ Đông Tề, đồng tâm hiệp lực, tất nhiên phải họa phúc cùng gánh.

Lương Hùng tỏ vẻ khâm phục, nói:

- Hầu gia nói phải.

Y nhìn trái nhìn phải, thấy không có người nào ỏ gần đó, hạ thấp giọng nói:

- Hầu gia, có việc này thuộc hạ không biết có nên nói hay không!

Tề Ninh khá tò mò với câu nói lấp lửng ấy, hỏi lại:

- Chuyện gì thế?

Lương Hùng quan sát xung quanh, nói nhỏ vừa đủ hai người nghe:

- Hầu gia, đêm qua Ngô… Ngô Lĩnh đội… có vẻ đã ra khỏi nơi trú quân.

Tề Ninh nhíu mày, nhìn lướt chung quanh. Ngô Đạt Lâm đang ngồi nghỉ dưới một gốc cây, bên cạnh có vài tên võ sĩ Vũ Lâm.

Hình như họ đang nhỏ giọng trao đổi gì đó với nhau, không chú ý tới bên này.

Tề Ninh không nói. Do dự một hồi, hắn ra hiệu bảo Lương Hùng theo sau, chuyển tới sau một gốc cổ thụ ven rừng, nơi hoang vắng không nhìn thấy người nào khác.

Bấy giờ hắn mới hỏi nhỏ:

- Ngô Lĩnh đội không có trong doanh?

Lương Hùng khẽ giọng trả lời:

- Đêm qua, sau khi bẩm báo Hầu gia, ty chức có dò xét quanh nơi trú quân một vòng, không phát hiện có người theo dõi. Ngô Lĩnh đội là người phụ trách sự an toàn của sứ đoàn, mặc dù ty chức không có chứng cớ rõ ràng, nhưng nếu đã bẩm báo Hầu gia, cũng muốn nói với Ngô Lĩnh đội một tiếng!

- Lương Phó Lĩnh đội, tại sao sau khi theo dõi người nọ, ngươi lại báo với bản Hầu đầu tiên?

Ánh mắt Tề Ninh rực sáng:

- Ngô Lĩnh đội phụ trách sự an toàn của sứ đoàn, vì sao ngươi không thương lượng với Ngô Lĩnh đội trước?

Sau khi nghe câu hỏi của Tề Ninh Lương Hùng ra vẻ khó xử, ngập ngừng không nói.

Tề Ninh dùng chất giọng hòa nhã khích lệ y:

- Ngươi có chuyện gì cứ nói đi, ở đây không còn ai khác.

Lương Hùng suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Hầu gia, không phải ty chức có ý kiến gì với Ngô Lĩnh đội, có điều là…

Y vẫn còn do dự, nhưng bắt gặp ánh mắt cổ vũ của Tề Ninh, lại liếc nhìn hướng Ngô Đạt Lâm đằng xa một lần, xác định họ Ngô không chú ý bên này, mới kể nhỏ:

- Hầu gia, đội hộ vệ trong chuyến đi này đều được chọn ra từ Vũ Lâm doanh, có điều trước đây Ngô Lĩnh đội không phải người của Vũ Lâm doanh.

- Ồ?

Tề Ninh cau mày:

- Xin chỉ giáo?

Lương Hùng nói:

- Hầu gia nên biết, trong lễ tế thiên khi tiên đế băng hà, lực lượng phòng ngự trong cung đã được điều động. Vũ Lâm doanh bị dời ra khỏi Kinh, Hắc Đao doanh thì vào đóng giữ Kinh đô.

Tề Ninh gật gù, đáp:

- Ta biết.

- Lần bị điều ra khỏi Kinh thành, đóng giữ bên ngoài đó, các tướng lĩnh của Vũ Lâm doanh đều đã bị thay đổi.

Giọng Lương Hùng nhỏ tới nỗi gần như không thể nghe được:

- Vũ Lâm doanh vẫn được giữ lại Trì Thống lĩnh, còn hai Phó Thống lĩnh dưới trướng ngài ấy thì đã bị điều động trong lần đó cả rồi.

Ngoại trừ chức vị của Trì Thống lĩnh vẫn giữ nguyên như lúc đầu, hai vị Phó Thống lĩnh đều đã bị thay đổi. Ngô Lĩnh đội này là một trong hai người được điều vào Vũ Lâm doanh dạo đó.

Tề Ninh biết quả thật Vũ Lâm doanh và Hắc Đao doanh đã từng thay đổi nơi đóng quân, nhưng không hiểu rõ việc điều động trong Vũ Lâm doanh, bèn hỏi:

- Ngô Lĩnh đội vừa vào doanh không lâu phải không?

Lương Hùng gật đầu, trả lời:

- Đúng vậy. Một trong hai Phó thống lĩnh mới được điều đến có xuất thân từ Hắc Đao doanh, người còn lại thì đến từ Huyền Vũ doanh. Ngô Lĩnh đội được điều tới từ Huyền Vũ doanh.

Dường như Tề Ninh vừa hiểu ra một chuyện nào đó. Hắn hỏi nhỏ:

- Đều là an bài của Trấn Quốc công sao?

Lương Hùng đáp lại câu hỏi bằng một cái gật đầu nặng nề. Tề Ninh lại hỏi:

- Lần này, Ngô Lĩnh đội đảm nhiệm chức vị Lĩnh đội cũng là ý của Trấn Quốc công?

- Hoàng thượng hạ chỉ, sai Trì Thống lĩnh điều hai trăm tinh binh theo bảo vệ sứ đoàn.

Lương Hùng nhỏ giọng giải thích.

- Trì Thống lĩnh phải ở lại trấn thủ Hoàng thành, tất nhiên không thể nào dứt ra để đi được. Vì thế vị trí Lĩnh đội của sứ đoàn chỉ có thể được chọn ra từ hai vị Phó Thống lĩnh, nếu không sẽ không hợp quy củ. Chính Trì Thống lĩnh đã chọn Ngô Lĩnh đội, chẳng qua… Sau khi đấu tranh nội tâm, y thì thầm:

- Trước khi rời Kinh, Trì Thống lĩnh đã dặn dò ty chức, rằng có chuyện gì thì phải bẩm báo cho Hầu gia đầu tiên.

Giờ Tề Ninh mới hiểu, nói:

- Nói thế, Trì Thống lĩnh không tin tưởng Ngô Lĩnh đội lắm nhỉ?

- Trì Thống lĩnh làm thế cũng vì sách lược vẹn toàn ạ.

Lương Hùng nói:

- Ngô Lĩnh đội không phải là tâm phúc chính tay Trì Thống lĩnh bồi dưỡng, hơn nữa ngài ấy còn được điều từ Huyền Vũ doanh tới. Làm thế không có nghĩa là chúng ta phải đề phòng Ngô Lĩnh đội, chỉ là làm việc gì cũng cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Tề Ninh mỉm cười, nói:

- Trì Thống lĩnh suy nghĩ thật chu đáo. Đúng rồi! Ngươi vừa mới nói đêm qua Ngô Lĩnh đội không ở trong doanh, là cớ làm sao?

- Hầu gia, đêm qua ty chức đến tìm Ngô Lĩnh đội, muốn bẩm báo chuyện có người theo dõi cho ngài ấy.

Lương Hùng tiếp tục kể nhỏ:

- Nhưng khi ty chức đến trướng của Ngô Lĩnh đội thì thấy trong trướng sáng đèn nhưng không thấy ngài ấy đâu. Làm phiền người khác thì không hay lắm, nên ty chức đi tìm xung quanh nơi trú quân, nhưng cuối cùng vẫn không gặp được.

- Hắn đi đâu?

Lương Hùng lắc đầu, đáp:

- Ty chức không biết. Ty chức canh chừng ngoài trướng chừng nửa canh giờ mà còn không thấy Ngô Thống lĩnh trở về, đành phải trở về trướng của mình. Sáng sớm ra thì thấy ngài ấy ở trong doanh.

Tề Ninh hơi trầm ngâm. Một lúc sau, hắn nói:

- Lương Phó lĩnh đội, việc này đừng để cho người khác biết, tự ngươi chú ý hơn là được. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy báo cho ta ngay.

Lương Hùng ứng tiếng, đoạn chắp tay lui ra. Sau khi Lương Hùng đã đi xa, bên cạnh Tề Ninh vang lên tiếng bước chân. Hắn xoay người lại nhìn xem ai đến. Thấy là Tề Phong đến gần, hắn hỏi:

- Sao thế?

Tề Phong tiến tới gần, nhìn theo bóng lưng Lương Hùng đang xa dần, nhỏ giọng thì thầm:

- Hầu gia, tối qua ta thấy người này lén lút dạo quanh doanh địa cả buổi, tựa như đang tìm một món đồ gì đó, không biết có ý gì.

- À há?

Tề Ninh cười, hỏi rằng:

- Ngươi không điều tra thêm hắn đang làm gì sao?

Tề Phong trả lời:

- Ta có theo sau một đoạn, có điều gia hỏa này cảnh giác mười mươi, hình như có thể phát hiện bản thân đi bám đuôi. Suýt nữa ta đã bị hắn phát hiện rồi. Thế nên ta không theo sau hắn nữa.

Tề Ninh suy nghĩ một hồi, mới hỏi:

- Trước đây ngươi có từng gặp hai người lĩnh đội này chưa? Vũ Lâm doanh từng có một đợt điều động, ngươi biết chuyện ấy không?

Tề Phong nhỏ giọng trả lời; - Trước đây Vũ Lâm doanh bị đổi nơi đóng quân với Hắc Đao doanh, phải ra khỏi Kinh. Nghe nói là sau khi rời Kinh có chỉnh đốn và điều động. Hình như có vài tướng linh bị đổi đi, bất quá thuộc hạ không nghe ngóng chuyện này kỹ lưỡng lắm. Ta đã nghe nói về Ngô Đạt Lâm, còn về Lương Hùng thì không hiểu biết nhiều.

Hình như hắn ta luôn ở Vũ Lâm doanh, đã rất nhiều năm, từng bước một đạt tới thành tựu ngày nay.

- Ngô Đạt Lâm là người của Huyền Vũ doanh? Tề Ninh hỏi.

Tề Phong gật đầu, đáp:

- Trước khi được điều về Vũ Lâm doanh làm Phó Thống lĩnh, Ngô Đạt Lâm là Thống lĩnh của Huyền Vũ doanh. Hắn bị giảm chức. Phó Thống lĩnh Huyền Vũ doanh bổ sung vào chiếc ghế trống của Ngô Đạt Lâm.

Nói tới đây, gã cười cười.

- Tuy nhiên trong số các doanh trú đóng trong Kinh thành, Huyền Vũ doanh có địa vị kém nhất, trang bị của họ cũng không theo kịp các doanh khác. Tuy rằng chức quan nhìn như giảm, nhưng được ở lại Vũ Lâm doanh bảo vệ Hoàng thành, tương lai của hắn sẽ rạng rỡ hơn so với ở lại Huyền Vũ doanh nhiều lắm.

- Vũ Lâm doanh là vệ đội của Hoàng gia, tất nhiên họ phải mạnh hơn Huyền Vũ doanh rồi.

Tề Ninh vuốt cằm, nói:

- Ngô Đạt Lâm là người thế nào?

Tề Phong cười, đáp:

- Ngô Đạt Lâm của bây giờ là người trầm mặc kiệm lời, có điều năm đó hắn ta không phải như vậy. Chịu thiệt nhiều, bị hại nhiều, gặp nhiều chuyện bất lợi khiến tính tình hắn ta thay đổi rất nhiều.

- “Chịu thiệt”?

Tề Phong giải thích:

- Ngô Đạt Lâm bắt đầu sự nghiệp ở Hổ Thần doanh. Có một lần phụng mệnh áp giải lương thảo đến tiền tuyến, dọc đường gặp mưa to, Trường Giang nổi lũ, lúc lương thảo được đưa tới, đã muộn một ngày. Đại tướng quân nổi trận lôi đình, dâng tấu hạch tội hắn!

Dừng một chốc, gã thấp giọng nói tiếp:

- Hầu gia cò nhớ ân oán giữa Cẩm Y Hầu Phủ và Đậu gia không?

- Đậu Quỳ?

- Đúng thế.

Tề Phong nói:

- Đậu Quỳ có thể có được ngày hôm nay, thật ra không liên quan gì tới việc Đại tướng quân tiến cử cả. Hồi Đậu Quỳ còn là Chủ sự Hộ bộ thường dẫn đội vận chuyển lương thảo đến tiền tuyến. Gần như lần nào ông ta cũng có thể đưa đến sớm hết, cộng thêm làm việc đâu đó rõ ràng, nên ấn tượng của Đại tướng quân với ông ta rất tốt. Trước mặt tiên đế, ngài ấy đã nói lời hữu ích cho Đậu Quỳ. Khi đó Đậu Quỳ đối với Đại tướng quân có thể nói là nói gì nghe nấy, mười phần thuận theo. Dù sau này thăng quan tiến chức, ông ta vẫn thường tự mình vận chuyển lương thảo.

Tề Ninh đã được biết về việc này.

Hắn tiếp tục đặt câu hỏi:

- Chẳng lẽ lần Ngô Đạt Lâm bị kéo dài hành trình, là ở cùng với Đậu Quỳ?

Tề Phong đáp:

- Đúng vậy. Lần đó Đậu Quỳ vận chuyển lương thảo đã mượn nhờ binh sĩ của Hổ Thần doanh. Ngô Đạt Lâm được phái đi hộ tống.

Cũng chính lần trì hoãn kia, Đại tướng quân đã trách cả Đậu Quỳ và Ngô Đạt Lâm. Từ đó trở đi, Đậu Quỳ bắt đầu thù hận Cẩm Y Hầu Phủ chúng ta. Ngô Đạt Lâm thì bị điều khỏi Hổ Thần doanh, bắt tới Tây Xuyên quân đoàn đợi hai năm. Sau khi lập được công lớn, hắn ta được điều trở về Kinh thành, đưa vào Huyền Vũ doanh.

Hắn bắt đầu học cách nhẫn nhịn từ dạo đó. Phấn đấu nhiều năm mới ngồi lên được chức vị Thống lĩnh của Huyền Vũ doanh, mới đây lại được điều tới Vũ Lâm doanh.

Tề Ninh đưa tay lên quệt mũi, thở dài:

- Nói vậy, Ngô Lĩnh đội này và Cẩm Y Hầu Phủ cũng từng có hiềm khích. Cẩm Y Hầu Phủ chúng ta đắc tội không ít người nhỉ.

Thank You to Phương Linh For This Useful

 

0.17460 sec| 2501.5 kb