Tối hôm qua Tú Nương nhìn trộm Phật đường, lại bị Tề Ninh bắt quả tang, hơn nữa hắn còn khống chế nàng. Chỉ là lúc ấy Thu Thiên Dịch rơi vào tình thế nguy cấp, Tề Ninh phải xuất thủ, chỉ có thể bỏ Tú Nương lại để đi cứu Thu Thiên Dịch.

Hắn tưởng rằng sau khi hành động bị bại lộ, đương nhiên Tú Nương sẽ chạy trốn ngay trong đêm, nhưng không ngờ sáng sớm hắn triệu tập người hầu trong phủ, Tú Nương cũng ở trong đám người đó.

Tề Ninh cảm thấy bất ngờ, trong lúc nhất thời thật sự không đoán ra được suy nghĩ của Tú Nương.

Trở lại viện của mình, hắn vừa rót một chén nước, đã nghe tiếng của Tú Nương từ ngoài cửa vọng vào:

- Hầu gia, nô tỳ…nô tỳ tới.  Tề Ninh quay lại nhìn, thấy Tú Nương đã thay một bộ quần áo rất bình thường, hoàn toàn khác hẳn cô gái mặc trang phục dạ hành để lộ vóc người nóng bỏng tối hôm qua. Nếu tối hôm qua không tận mắt nhìn thấy, Tề Ninh sẽ rất khó tin cô gái thoạt nhìn có vẻ dịu dàng yếu ớt này, tối hôm qua lại leo cây nhanh nhẹn đến như vậy.
 

Tề Ninh ngồi bên cạnh bàn, chỉ liếc nhìn, liền thản nhiên nói:

- Bước tới nói.

Tú Nương nhẹ nhàng bước vào cửa, do dự một chút, rồi xoay người lại, đưa tay khép cửa phòng.

Tề Ninh thầm nghĩ thì ra ngươi cũng tự giác lắm. Nhìn thấy Tú Nương cúi đầu đi tới bên cạnh mình, dáng vẻ hết sức nhu thuận, hắn suy nghĩ một chút, rồi nói:

- Vì sao ngươi không chạy trốn?

Tối hôm qua ngươi có cơ hội để chạy đi mà?

Tú Nương cúi đầu, cúi thấp đến mức chiếc cằm nhọn gần như chọc vào bộ ngực sữa, giọng rất nhẹ nhàng:

- Hầu gia không nói gì, nô tỳ…nô tỳ không dám rời đi.

- Hả?

Tề Ninh nhìn Tú Nương từ trên xuống dưới, bởi vì nàng là mỹ nhân do Đông Tề ban tặng, ngay từ đầu, Tề Ninh đã rất đề phòng, cũng không quá mức thân cận với nàng. Lúc này, hắn cẩn thận đánh giá, phát hiện dung mạo của Tú Nương quả thật không tệ, nói là trăm người có một cũng không ngoa. Hơn nữa, với bộ y phục dạ hành tối hôm qua, nàng đã cho Tề Ninh cơ hội được thưởng thức đường cong tuyệt đẹp trên cơ thể mình.

Nếu nói bộ y phục dạ hành tối hôm qua khiến đường cong trên cơ thể của Tú Nương càng nổi bật và gợi cảm, thì lúc này, với bộ quần áo thông thường, trông nàng như một đóa sen trên mặt nước trong lành, dáng vẻ hết sức động lòng người.

- Nếu như bây giờ ta hỏi ngươi, Lệnh Hồ quốc tướng phái ngươi tới Cẩm Y hầu phủ rốt cuộc là vì cái gì, ngươi có cung khai hay không?

Tề Ninh chăm chú nhìn Tú Nương.

Tú Nương do dự một chút, bỗng lấy ra một cái túi hương từ trong tay áo, dâng lên cho Tề Ninh. Tề Ninh ngẩn người, thầm nghĩ đột nhiên Tú Nương đưa túi hương cho mình, chẳng lẽ là muốn thực hiện mỹ nhân kế với mình?  Thấy hắn nhíu mày, dường như Tú Nương biết Tề Ninh hiểu lầm, liền nhẹ giọng nói:
 

- Hầu gia, trong túi hương có một vật, ngài lấy ra xem đi.

Tề Ninh “Ồ” một tiếng, mở túi hương, lấy ra một mảnh lụa được cuộn tròn. Tề Ninh rất hiếu kỳ, mở tấm lụa ra xem, phát hiện mảnh lụa này hơi ngả vàng, có vẻ đã lâu năm, trên đó có ghi hai hàng chữ.

Hắn nhìn kỹ lại, lúc này mới nhận ra, trên mảnh lụa viết mười bốn chữ: “Cử bôi yêu nguyệt luận thanh sử, tam thiên lý ngoại chính phong hầu” (Nâng chén mời trăng bàn sử sách, ngoài ba nghìn dặm phong hầu).

Tề Ninh không cầm lòng được, khẽ đọc lên, trong lòng càng nghi ngờ, nhìn về phía Tú Nương nhíu mày hỏi:

- Cái này có ý gì? Đây là…bút tích của Lệnh Hồ quốc tướng sao?

Mặc dù viết trên mảnh lụa, nhưng chữ viết như rồng bay phượng múa, rất có khí phách.

Tú Nương nói:

- Tướng gia phân phó, nếu có một ngày Hầu gia phát hiện ta…ta vào Hầu phủ là có ý đồ, thì giao túi hương này cho Hầu gia.

Tề Ninh không hiểu, ngạc nhiên nói:

- Giao túi hương cho ta? Ta không hiểu!

- Tướng gia nói, bút tích trên tấm lụa là của ông ấy, nhưng hai câu thơ không phải là của ông ấy.

Tú Nương nhẹ giọng nói:

- Tướng gia nói hai câu thơ này là của một vị kỳ nữ.

- Kỳ nữ?

- Tướng gia và Trác tiên sinh của Quỳnh Lâm Thư Viện là sư huynh đệ.

Tú Nương nhẹ giọng nói:

- Năm đó tướng gia đã làm quan ở Tề quốc, đã từng bí mật tới Sở quốc gặp Trác tiên sinh. Cũng trong lần đó, tướng gia gặp vị kỳ nữ kia. Tướng gia nói nàng ta thông tuệ hơn người, mấy người gặp nhau chỉ khoảng nửa canh giờ, nàng ấy làm hai câu thơ này tặng tướng gia. Tướng gia kinh ngạc, đã lập tức viết lại hai câu thơ này và lưu giữ đến nay.

Tề Ninh sửng sốt, Tú Nương tiếp tục nói:

- Tướng gia dặn nô tỳ, nếu như Hầu gia muốn biết danh tính của vị kỳ nữ kia, thì nô tỳ chỉ cần nói bốn chữ “Tố Y Chu Bộc” là được.

- Tố Y Chu Bộc?

Vẻ mặt hơi đổi, Tề Ninh lại nhìn lại mảnh lụa trong tay, kinh ngạc nói:

- Là…là bà ấy!

Lúc này hắn mới hiểu vì sao Tú Nương lại đưa mảnh lụa này ra.

Nhưng hóa ra bài thơ trên mảnh lụa này lại do Liễu Tố Y sáng tác, như vậy quốc tướng Lệnh Hồ Húc của Đông Tề là người quen cũ của Liễu Tố Y.

Chuyện mà Tú Nương kể, đương nhiên Tề Ninh hiểu rõ ý tứ.

Năm đó Lệnh Hồ Hú bí mật tới Sở quốc gặp lại Trác Thanh Dương, mục đích rất có thể là muốn du thuyết Trác Thanh Dương đến Tề quốc làm quan. Cũng trong lần đó, ông ta gặp được Liễu Tố Y, chỉ là chưa tới nửa canh giờ, đã bị Liễu Tố Y nhìn ra lai lịch, bởi vậy Lệnh Hồ Húc hết sức kính phục Liễu Tố Y.

Lệnh Hồ Húc đến Sở quốc “thọc gậy bánh xe”, đương nhiên là sẽ cố gắng hết sức che giấu thân phận của mình, nhưng lại bị một cô gái nhìn thấu thân phận, qua đó cho thấy ánh mắt nhìn người của Liễu Tố Y lợi hại cỡ nào.

Tề Ninh thầm tặc lưỡi lấy làm lạ, tự nhủ Liễu Tố Y thật sự là thần thông quảng đại, những người mà năm đó bà kết giao, hiện nay đều là đại nhân vật hùng bá một phương…Rốt cuộc, Liễu Tố Y có sức hấp dẫn như thế nào, mà có thể làm nhiều đại nhân vật sinh lòng kính phục mình đến như vậy.

Tề Ninh trầm ngâm trong chốc lát, rồi nói:

- Lệnh Hồ quốc tướng bảo ngươi nói cho ta biết những chuyện này, là muốn nói ông ấy và…à, ông ấy từng có quan hệ với Cẩm Y hầu phủ, để ta chừa cho ngươi một lối thoát?

Thản nhiên mỉm cười, hắn lại nói:

- Ông ấy là quyền tướng của một quốc gia, có thật là sẽ vì ngươi mà bố trí như vậy không?

Tú Nương lắc đầu nói:

- Tướng gia chỉ muốn nói với Hầu gia, ông ấy phái nô tỳ tới đây, cũng không có ý làm hại Hầu gia, mong rằng không nên vì vậy mà khiến cho hai nước hiểu lầm.

- Ông ấy đúng là mưu tính vô cùng chu đáo.

Tề Ninh cười nói:

- Phái ngươi tới Hầu phủ lén tìm hiểu tình hình, nếu chẳng may bị phát hiện, thì đưa mảnh lụa ra giải thích.

Tề Ninh ném mảnh lụa lên bàn:

- Được rồi, ông ấy có bố trí đường lui cho ngươi không? Nếu như ngươi chống đối không chịu cung khai, ông ấy có nghĩ tới ta sẽ giết ngươi?

Tú Nương cũng đã quỳ rạp xuống đất, nói:

- Chuyện sống chết của nô tỳ hoàn toàn do Hầu gia xử trí. Nô tỳ không rời đi, là muốn thỉnh cầu Hầu gia trừng phạt.

- Ngươi nghĩ ta sẽ trừng phạt ngươi như thế nào?

Thân hình Tề Ninh hơi khom về phía trước, cách Tú Nương đang quỳ gối chỉ trong gang tấc:

- Giết ngươi, hay là giải ngươi tới Thần Hầu phủ?

Tú Nương do dự một chút, mới nói:

- Nô tỳ đã uống độc dược rồi, chỉ trong thời gian tàn nửa nén hương nữa, thuốc sẽ phát tác, không cần Hầu gia đưa tới Thần Hầu phủ, nô tỳ đã đền tội rồi.

Tề Ninh giật nẩy người, kêu lên thất thanh:

- Ngươi uống thuốc độc rồi?

Chụp lấy hai vai Tú Nương, hắn lạnh lùng nói:

- Ta không bảo ngươi chết, thì ngươi không thể chết!

- Hầu gia…!

Tú Nương ngẩng đầu lên, điềm đạm đáng yêu nhìn Tề Ninh.

Tề Ninh do dự không biết có nên dẫn Tú Nương đến chỗ Đường Nặc hay không, lại nghĩ việc này không nên để nhiều người biết.

Rốt cuộc hắn rút trủy thủ ra, muốn rạch ngón tay, dùng máu của mình để giải độc cho Tú Nương. Máu của hắn bách độc bất xâm, hắn nghĩ muốn giải độc cho nàng hẳn là không khó.

- Hầu gia, ngài…?

Tú Nương thấy Tề Ninh dường như định rạch ngón tay, liền nắm lấy cổ tay Tề Ninh ngăn lại.

Tề Ninh nhíu mày nói:

- Tội của ngươi không đến mức phải chết, ta cũng không muốn ngươi chết. Mặc kệ nói thế nào, ngươi chỉ bị Lệnh Hồ Húc lợi dụng mà thôi, cũng không làm hại tới Hầu phủ, sau khi giải độc, ngươi hãy cao chạy xa bay.

- Hầu gia…giải dược…giải dược ở đây ạ.

Tú Nương giơ tay kia lên, trong lòng bàn tay nàng là một viên thuốc.

- Tướng gia nói, nếu có một ngày bị Hầu gia phát hiện, Hầu gia lại có lòng từ bi tha mạng cho nô tỳ, thì…nô tỳ có thể có một lựa chọn khác.

- Thuốc giải ở trong tay ngươi?

Tề Ninh nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay Tú Nương, thở phào nhẹ nhõm, cất thanh hàn nhận đi, thầm nghĩ có thuốc giải thì tốt, ta đây sẽ không phải vài ba ngày lại phải chích máu cứu ngươi. Hắn hỏi:

- Lựa chọn khác mà ngươi nói là gì?

Tú Nương nói:

- Hầu gia…nếu Hầu gia cho phép nô tỳ uống giải dược, thì từ nay về sau, nô tỳ sẽ tận tâm hầu hạ Hầu gia, bất luận Hầu gia có điều gì phân phó, cho dù là giết người phóng hỏa, nô tỳ cũng tuân lệnh Hầu gia.

- Hả?

Tề Ninh nhíu mày:

- Ý ngươi là ta cho ngươi uống thuốc giải, thì ngươi sẽ thành tâm phục vụ ta, nghe theo sự phân phó của ta?

Hắn thầm nghĩ, đây cũng không phải là chuyện xấu, trước hết ta cho Tú Nương uống thuốc giải, nàng thuần phục ta, sau đó ta lại truy hỏi động cơ Lệnh Hồ Hú phái nàng tới đây, như vậy chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.

Nào ngờ Tú Nương nói:

- Chỉ có điều, nếu Hầu gia muốn cho nô tỳ uống giải dược, còn… còn có một điều kiện!

- Điều kiện?

Tề Ninh nhíu mày nói:

- Cứu mạng của chính ngươi, còn muốn ra điều kiện với ta?

Hừ lạnh một tiếng, hắn hỏi:

- Điều kiện gì?

Tú Nương nói:

- Nếu như Hầu gia nguyện ý tiếp nhận nô tỳ, thì Tú Nương sẽ quên tất cả những chuyện trước đây, giống như những chuyện trước đây chưa từng xảy ra, Tú Nương sẽ không nhắc tới nữa. Hầu gia… Hầu gia cũng đừng nhắc tới. Nếu như Hầu gia đáp ứng, sau khi nô tỳ uống giải dược, sẽ là người của Hầu gia, Hầu gia là chủ nhân của Tú Nương!

- Quên hết những chuyện trước kia?

Tề Ninh ngẩn ra, lập tức cười lạnh nói:

- Tú Nương, đây là thủ đoạn của Lệnh Hồ quốc tướng phải không?

Nếu ta đồng ý, ngươi không những có thể sống sót, mà ta còn phải tuân thủ ước định, không hỏi ngươi chuyện trước kia, trong khi ngươi vẫn có thể ở lại Hầu phủ, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ mà Lệnh Hồ Húc giao cho?

Tú Nương lắc đầu nói:

- Hầu gia, nô tỳ tuyệt đối không dám lừa gạt Hầu gia, nếu Hầu gia đồng ý, Tú Nương sẽ lập tức đoạn tuyệt tất cả mọi chuyện trước kia, cuộc đời này cũng chỉ thuần phục một mình Hầu gia, cho đến lúc chết mới thôi!

Tề Ninh vươn tay, một ngón tay của bàn tay phải nâng cằm Tú Nương lên, chăm chú nhìn gương mặt như đóa sen của Tú Nương, nhẹ giọng nói:

- Vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi có thể làm gì cho ta sau khi thuần phục ta?

Đôi mắt trong veo, Tú Nương nhẹ giọng nói:

- Nô tỳ sẽ giết người, sẽ theo dõi, sẽ lừa gạt người, cũng sẽ…làm việc mà một nữ nhân nên làm!

- Hả?

Tề Ninh cười nhẹ:

- Quả nhiên là cũng có chút hữu dụng.

Cầm lấy viên thuốc giải trong tay Tú Nương, ngắm nghía một chút, mới nói:

- Ta có thể cho ngươi uống thuốc giải, tuy nhiên ta cũng có một điều kiện. Trước khi uống thuốc giải, ta chỉ hỏi người một vấn đề, nếu như ta nói đúng, thì ngươi có thể uống thuốc giải, nếu như ta nói không đúng, thì ngươi có thể chờ chết thôi.

Tú Nương gật đầu, lúc này Tề Ninh mới hỏi:

- Lệnh Hồ Húc phái ngươi tới Cẩm Y hầu phủ, là muốn ngươi điều tra nguyên nhân thật sự về cái chết của Hầu tước phu nhân, thậm chí lấy vật mà bà ấy để lại, có phải thế không?

Tú Nương giơ cánh tay lên, cầm lấy thuốc giải trong tay Tề Ninh, bỏ vào miệng, quỳ rạp xuống đất:

- Nô tỳ Tú Nương thề sống chết thuần phục chủ nhân!

 

0.15725 sec| 2492.43 kb