Lúc này Tề Ninh mới biết, tên Hắc Hổ Sa kia quả thật là đã nhiều lần gây phiền phức cho thủy quân, nhưng thủy quân lại không làm gì được gã. Hắn thầm nghĩ, đối mặt với một đối thủ giảo hoạt như vậy, Đạm Đài Chích Lân phiền muộn cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng hắn lại cảm thấy hơi kỳ lạ, có câu nước sông không phạm nước giếng, nếu như hải tặc ở Đông Hải muốn tiếp tục sống còn, đương nhiên phải tuân thủ quy tắc của trò chơi, thủy quân muốn “dưỡng khấu tự trọng” (quan binh dung túng cho giặc quấy phá để đề cao vai trò của mình), là cơ hội rất tốt để hải tặc Đông Hải kéo dài chút hơi tàn, dù sao nếu đối đầu chính diện, hải tặc Đông Hải hoàn toàn không thể chống chọi với thủy quân Đông Hải.
Thủy quân có nguồn cung cấp hậu cần dồi dào bất tận, trong khi vào lúc mạnh nhất trên biển, hải tặc Đông Hải cũng không thể đảm bảo hậu cần, chỉ cần thủy quân Đông Hải dốc toàn lực phong tỏa vùng ven bờ, là có thể khiến đám hải tặc dần bị tiêu hao và diệt vong.
Đó đương nhiên không phải là điều mà hải tặc Đông Hải muốn xảy ra, mấy năm nay, đôi bên cũng đã hình thành sự hiểu ý ngấm ngầm với nhau rồi.
Nhưng Hắc Hổ Sa lại phá vỡ quy tắc này, mục đích của gã không chỉ là muốn cướp bóc vùng ven biển, mà còn hướng mũi dùi về phía thủy quân Đông Hải. Xét ở một góc độ nào đó, đây rõ ràng là lấy trứng chọi đá, tự đi vào con đường chết.
Tề Ninh không thể tưởng tượng nổi, một thủ lĩnh hải tặc có tầm nhìn xa, lại chọn con đường như vậy.
Thế nhưng Hắc Hổ Sa hết lần này tới lần khác, lại luôn chọn con đường này.
Tuy cậy vào sự quen thuộc đối với vùng biển này, có thể tạm thời né tránh sự bao vây tiễu trừ của thủy quân, nhưng thời gian càng kéo dài, sự tiếp tế hậu cần giữa đôi bên sẽ càng bộc lộ sự khác biệt. Một khi thủy quân ra quyết định quyết tâm tiêu diệt đám hải tặc này, thì hầu như kết cục của Hắc Hổ Sa là điều có thể tưởng tượng ra được.
Chỉ cần Đạm Đài Chích Lân có đủ kiên trì, thì thậm chí y không cần đích thân ra tay, nội bộ đám hải tặc cũng sẽ vì điều kiện tồi tệ mà xảy ra nội chiến.
Dù thế nào đi nữa, Tề Ninh cũng không sao nghĩ ra được, vì sao Hắc Hổ Sa lại không chút sợ sệt, cả gan đối địch với thủy quân Đông Hải như vậy.
- Kinh đà chủ, hiện nay thủy quân Đông Hải có thể làm gì để đối phó với đám hải tặc kia?
Tề Ninh trầm ngâm một lát, rồi nhẹ giọng hỏi.
Kinh Thọ liền đáp:
- Theo tin tức mà ta nhận được, thủy quân đã bắt đầu tiến hành phong tỏa vùng ven bờ, chiến thuyền của thủy quân đều tuần tra dọc theo ven bờ, hơn nữa chiến thuyền rất mạnh mà họ phái đi, vẫn đang truy tìm tung tích của Hắc Hổ Sa.
Mỉm cười, Kinh Thọ lại nói tiếp:
- Hơn nữa, thủy quân còn tung ra tin đồn, chỉ cần có người đưa thủ cấp của Hắc Hổ Sa tới thủy quân Đông Hải, thì không những thủy quân Đông Hải sẽ thưởng vàng bạc mà còn đề cử với triều đình để ra làm quan, bất kể là trước đó người đó từng làm gì, đều sẽ được bỏ qua.
- Ồ?
- Thật ra tin đó là để đám hải tặc biết.
Kinh Thọ khẽ cười:
- Tin này mà truyền đi, tất nhiên sẽ làm Hắc Hổ Sa và thủ hạ của hắn đề phòng lẫn nhau, đương nhiên Hắc Hổ Sa lo sợ thuộc hạ sẽ tham vàng bạc, chức tước mà lấy đầu hắn. Tuy nhiên, cho tới lúc này, hẳn là Hắc Hổ Sa vẫn còn sống an lành.
Tề Ninh khẽ gật đầu, tay chống cằm, hơi đăm chiêu một lát, lại hỏi:
- Hắc Hổ Sa có thể lên thay Miêu Bát Tử, thậm chí có thể trong một thời gian ngắn ngủi thu nạp các thế lực rải rác trên biển, cho thấy dũng khí và tài năng của người này không tầm thường. Một nhân vật như vậy, hẳn là đã nổi tiếng từ lâu rồi?
Kinh Thọ lắc đầu nói:
- Trước khi Miêu Bát Tử bị giết, thật ra không ai biết tiếng tăm của Hắc Hổ Sa, ngay cả Cái Bang ta, cũng không có một nhân vật như vậy trên biển. Hễ là nhân vật có chút tên tuổi trên biển, ít nhiều gì Cái Bang chúng ta cũng biết một chút, thế nhưng, chúng ta lại không biết chút gì về Hắc Hổ Sa, cho tới lúc Hắc Hổ Sa trở thành trùm thổ phỉ, bọn ta mới biết đại khái về hắn.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh nhẹ giọng hỏi:
- Người này bao nhiêu tuổi, Kinh đà chủ cũng biết chứ?
- Thú thật là rốt cuộc người này là nam hay nữ, già hay trẻ, đến bây giờ chúng ta cũng hoàn toàn không biết gì cả.
Kinh Thọ hơi lúng túng, nói:
- Thời gian Miêu Bát Tử còn sống, vẫn thường xuyên có hải tặc cải trang lên bờ, chúng ta…chúng ta cũng có phần quen thuộc tung tích của bọn họ, ít nhiều còn có thể biết một chút tình hình trên biển.
Tuy nhiên từ lúc lên cầm đầu, Hắc Hổ Sa đã lập tức chĩa mũi dùi về phía thủy quân, phá vỡ quy tắc ngầm, hải tặc cũng ít lên bờ, kẻ nào khó khăn lắm mới lên bờ được, cũng bị thủy quân bắt lại.
Về sau, chỉ biết Hắc Hổ Sa dẫn người quấy nhiễu thủy quân Đông Hải khắp nơi, chứ tin tức khác thì rát ít biết được.
Mặt hơi lộ vẻ nghi hoặc, Kinh Thọ do dự một chút, rồi hỏi:
- Thứ lỗi cho ta mạo muội, vì sao các hạ lại thấy hứng thú đối với Hắc Hổ Sa như vậy?
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Chỉ là nghe nói Hắc Hổ Sa dám đối địch với thủy quân Đông Hải, ta cảm thấy rất hiếu kỳ, muốn biết y là thần thánh phương nào?
- Hôm nay muốn dò la tin tức của Hắc Hổ Sa, thật không dễ dàng.
Kinh Thọ nói:
- Hơn nữa sau khi Hắc Hổ Sa coi thủy quân là địch, Cái Bang chúng ta cũng không tiếp xúc với bọn họ, để tránh bị cuốn vào trong đó.
Tề Ninh biết ý của Kinh Thọ khi nói lời này, liền cười nói:
- Kinh đà chủ không cần lo lắng, ta cũng không muốn Cái Bang phải làm chuyện khó xử đâu. Biết Cái Bang có nguồn tin nhạy bén, hắn suy nghĩ một chút, rồi hỏi:
- Vẫn còn một việc muốn thỉnh giáo Kinh đà chủ.
Kinh Thọ lập tức giơ tay lên nói:
- Các hạ không cần khách khí, ngươi có Chu Tước lệnh trong tay, thì là bằng hữu tốt của Cái Bang ta, chỉ cần là việc có thể giúp được, thì chúng ta sẽ tuyệt đối không chối từ.
- Kinh đà chủ, không biết… Tề Ninh dừng một chút, sắp xếp ý nghĩ trong đầu, rồi hỏi:
- Cái Bang cũng biết về những vụ mất tích kỳ lạ xảy ra ở Đông Hải chứ?
- Những vụ mất tích kỳ lạ?
Kinh Thọ ngẩn ra, có vể hết sức kinh ngạc.
Tề Ninh nói:
- Thực sự không dám giấu diếm, trước đây ta có tìm hiểu được một số chuyện kỳ lạ, nghe nói có một số thanh niên trai tráng mất tích một cách khó hiểu, như là bốc hơi tan biến khỏi cõi đời, đột nhiên không còn chút tin tức nào nữa.
Vẻ mặt nhất thời ngưng trọng, Kinh Thọ hơi nghiêng người tới trước, thấp giọng hỏi:
- Các hạ biết chuyện này?
Kinh Thọ hỏi như vậy, lập tức Tề Ninh biết y cũng biết chuyện này, liền hói:
- Xem ra Kinh đà chủ cũng có nghe nói tới chuyện này.
Kinh Thọ suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Quả thực là ta có nghe đồn về chuyện này, phần lớn đều xảy ra ở vùng nông thôn hẻo lánh. Đúng như các hạ nói, các thôn xóm đó xảy ra cùng một chuyện giống nhau, người mất tích đều là thanh niên trai tráng, hơn nữa, từ đó không còn biết bất kỳ tin tức nào nữa về họ.
Y nhíu mày:
- Người trong làng đều nói là ma quỷ quấy phá, những thôn dân đó bị ma quỷ bắt đi.
Những điều Kinh Thọ nói và những gì Tề Ninh nghe được ở huyện Đông Dương là giống nhau, hắn thầm rùng mình, nghiêm nghị hỏi:
- Kinh đà chủ cũng biết việc này xảy ra ở địa phương nào chứ? Cho tới bây giờ, có bao nhiêu người mất tích?
Kinh Thọ lắc đầu nói:
- Rốt cuộc có bao nhiêu người mất tích, ta cũng không rõ. Quận Đông Hải có mười mấy thị trấn, mỗi thị trấn lại có mười mấy thôn xóm, sau khi có một số người bị mất tích, dân làng có đến báo án với quan phủ, nhưng cũng có rất nhiều người mất tích, mà thôn dân đều nghĩ là ma quỷ quấy phá, cũng không báo án với quan phủ. Phía Cái Bang cũng có đi điều tra việc này, nhưng hoàn toàn không tìm được manh mối gì. Những người đó mất tích một cách khác thường, trước đó cũng không có manh mối gì, sau khi mất tích cũng không để lại manh mối gì!
Y lắc đầu, khẽ thở dài:
- Loại chuyện này, không ai báo án, quan phủ cũng không quan tâm, mà cho dù có báo án, quan phủ phái người điều tra một chút, tìm không ra manh mối, cũng không giải quyết được gì.
- Quan phủ không giải quyết được gì?
Tề Ninh nhíu mày.
Kinh Thọ nói:
- Thật ra có một số việc không thể trách được quan phủ. Cách thành Cổ Lận hơn mười dặm về phía tây, có một thôm xóm tên là Trần Gia thôn. Năm ngoái, có năm thanh niên trai tráng của Trần gia thôn bị mất tích một cách kỳ lạ. Chuyện này Cái Bang chúng ta đã biết, có huynh đệ trong bang tới thăm dò tin tức, nhưng đối với chuyện này, người trong thôn câm như hến, không ai hé răng một lời. Hơn nữa, sau khi chuyện xảy ra, người trong thôn đều nghĩ là ma quỷ bắt người đi, còn mời đạo sĩ tới làm phép xua đuổi ma quỷ, thậm chí những người cao tuổi còn không cho báo án với quan phủ. Trần gia thôn xảy ra chuyện như vậy, e rằng các thôn khác cũng đều như vậy. Bởi vậy, rốt cuộc là có bao nhiêu người mất tích, Cái Bang cũng không biết rõ.
Tề Ninh thầm cười khổ, những vụ mất tích này rõ ràng rất kỳ lạ, nhưng các thôn dân lại nghĩ là do ma quỷ quấy phá, hễ đụng tới quỷ thần, thì nào có ai sẽ thực sự đi điều tra một cách cẩn thận. Rời khỏi phân đà của Cái Bang, Tề Ninh lặng lẽ trở về dịch quán nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, rửa mặt súc miệng xong, hắn ra khỏi cửa, đám Vi Ngự Giang đã chờ sẵn.
Các quan viên biết Đạm Đài Chích Lân đã chết, ban đầu họ đều nghĩ đây là vụ án lớn chấn động, nhưng kết quả kiểm tra thi thể và điều tra hiện trường, đều cho thấy Đạm Đài Chích Lân quả thật tự sát mà chết. Mặc dù trong lòng họ đều vô cùng kinh ngạc và thương tiếc, nhưng một khi đã không phải bị giết, thì ai cũng biết, vụ án này không cần phải mất nhiều thời gian và công sức.
Tề Ninh cũng không bảo các quan viện hộ tống mình, sau khi ăn điểm tâm xong, hắn chỉ dẫn theo Vi Ngự Giang rời đi, với sự bảo vệ của Ngô Đạt Lâm và hai hộ vệ khác.
Ánh mặt trời tươi sáng, bầu trời xanh thẳm, trên phố tấp nập người qua lại, so với lúc tĩnh lặng vắng vẻ ban đêm, như hai thế giới khác biệt.
Dịch quán cách phủ đại đô đốc không xa, đi qua hai con phố, đã tới phủ đại đô đốc. Hôm qua Tề Ninh đã nói, hôm nay hắn muốn gặp phu nhân của Đạm Đài Chích Lân, sau khi hắn tiến vào phủ, Thẩm Lương Thu liền nhanh chóng chạy tới, thấy Tề Ninh, liền nói:
- Hầu gia, tối hôm qua ta đã nói với phu nhân, hôm nay Hầu gia muốn gặp phu nhân, phu nhân cũng không nhiều lời, chỉ gật đầu đồng ý. Hầu gia chờ một lát, ti tướng đã phái người tới báo cho phu nhân biết Hầu gia đã tới.
Tề Ninh ngồi xuống, rồi hỏi:
- Sức khỏe phu nhân thế nào? - Phu nhân và đại đô đốc tình nghĩa sâu nặng, lần này đại đô đốc qua đời, phu nhân…!
Thẩm Lương Thu cười khổ, lắc đầu. Vẻ mặt y tiều tụy, bọng mắt thâm quầng, hiển nhiên là những ngày này cũng rất vất vả.
Tề Ninh hơi gật đầu, nói:
- Thẩm tướng quân, đại đô đốc qua đời, phía triều đình còn chưa hạ chỉ chọn người thay thế, trước lúc đó, phía thủy quân còn cần ngươi quản lý, ngươi cũng phải giữ sức khỏe mới được.
- Đa tạ Hầu gia quan tâm.
Thẩm Lương Thu nói:
- Lần này Hầu gia tới, cũng đã kiểm tra di thể của đại đô đốc. Sau khi đại đô đốc qua đời, di thể để như vậy nhiều ngày, thực sự là không thích hợp, bởi vậy hôm nay ti tướng định bàn bạc với phu nhân, đưa di thể của đại đô đốc nhập quan.
- Cần phải làm như vậy.
Tề Ninh nói:
- Quan tài của đại đô đốc đã chuẩn bị xong chưa?
Thẩm Lương Thu giải thích:
- Sau khi đại đô đốc qua đời, hạ quan đã phái người âm thầm tìm một cỗ quan tài tốt nhất, chỉ chờ sau khi triều đình phái người tới, là sẽ tiến hành nhập quan. Nửa đêm hôm qua, ti tướng đã sai người âm thầm đưa quan tài tới.
Lúc này, quan tài đã được đặt trong viện quàn di thể của đại đô đốc, chỉ chờ bàn bạc với phu nhân xong, là sẽ…
Y còn chưa dứt lời, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kêu hoảng sợ:
- Không xong rồi, không xong rồi!
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo