Sự xuất hiện đột ngột của Lục Thương Hạc khiến Tề Ninh rất kinh ngạc.

Tên lâu la kia nghe Lục Thương Hạc nói như vậy, rốt cuộc đứng dậy, cả người run rẩy, từng bước một đi về phía đầu lĩnh bia chữ Ất. Tuy đầu lĩnh bia chữ Ất chỉ bị một chưởng, nhưng rõ ràng là thương thế rất nặng, hoàn toàn không đứng dậy được. Nhìn thấy tên lâu la tới gần mình, gã liền vùng vẫy muốn tránh về phía sau. Chợt thoáng nhìn thanh chủy thủ lúc nãy mình đánh rơi, nghĩ ra điều gì, có lẽ ý chí sinh tồn thúc đẩy, khiến gã có thêm sức mạnh, gã lết về phía thanh chủy thủ.

Tên lâu la cũng nhận ra vấn đề, liền nhào lới, muốn đoạt lấy thanh chủy thủ trước, gã đầu lĩnh bia chữ Ất thất kinh, với tay chụp lấy thanh chủy thủ. Lúc này tên lâu la một lòng muốn sống, không còn quan tâm đầu lĩnh bia chữ Ất là ai, liền đá lên đầu đầu lĩnh bia chữ Ất. đầu lĩnh bia chữ Ất vốn dồn hết sức lực cuối cùng để chụp lấy thanh chủy thủ, một khi thất thủ, trong nháy mắt không còn chút hơi sức nào. Tên lâu la một khi đã động thủ, thú tính liền bộc lộ, gã xông tới, cưỡi trên người đầu lĩnh bia chữ Ất, thanh chủy thủ trong tay đâm thẳng xuống ngực đầu lĩnh bia chữ Ất.

Đầu lĩnh bia chữ Ất không còn sức phản kháng, đôi mắt lồi lên, gầm nhẹ một tiếng, muốn vùng vẫy lần cuối. Tên lâu la kinh sợ, thanh chủy thủ trong tay đâm xuống liên tục, như phát điên. Chỉ trong khoảnh khắc, gã đã đâm hai, ba mươi nhát, đương nhiên gã đầu lĩnh bia chữ Ất kia đã sớm chết ngắc rồi.

Trên mặt tên lâu la, đầy máu là máu, thấy rõ đầu lĩnh bia chữ Ất không còn nhúc nhích, gã liền ngồi rũ rượi trên mặt đất. Quỷ Vương lạnh lùng nói:

- Ngươi còn chưa chặt đứt tay chân hắn, thời gian dành cho người không còn nhiều đâu.

Tên lâu la ngẩn ra, lại nắm chặt thanh chủy thủ, kéo một cánh tay của đầu lĩnh bia chữ Ất, hung hăng đâm xuống.

Chủy thủ không phải đao, không thể chém được, chỉ có thể dùng sức cắt đứt từng chút một.

Bốn phía quanh đài đá đen, mọi người mở to mắt nhìn tên lâu la cắt đứt tay chân của đầu lĩnh bia chữ Ất, chỉ cảm thấy rùng mình sởn ốc, có người cúi đầu không dám nhìn cảnh tượng đó. Đầu lĩnh bia chữ Canh đã sớm không còn khí thế trước đó, cả người run rẩy, nhìn thấy tên lâu la cắt lấy một cánh tay máu chảy đầm đìa, ném qua một bên, chân gã mềm nhũn, ngồi rũ liệt dưới đất, mặt mày trắng bệch.

Lập uy!

Tề Ninh biết, Quỷ Vương dùng thủ đoạn tàn nhẫn này, đơn giản là muốn làm mọi người kinh sợ, để cảnh tượng máu me kinh khủng kia khắc sâu vào tâm trí mọi người.

Tề Ninh cũng tin rằng, trải qua chuyện này, người trên đảo sẽ không còn dũng khí phản kháng nữa.

Cắt xong tay chân của đầu lĩnh bia chữ Ất, tên lâu la mất hết hơi sức, thở hồng hộc ngồi rũ rượi dưới đất. Quỷ Vương phá lên cười quái dị:

- Làm rất tốt, từ nay về sau, ngươi là đầu lĩnh bia chữ Ất!

Y nhìn lướt một vòng, ánh mắt rơi vào người đầu lĩnh bia chữ Canh, giọng lanh lảnh lạnh lẽo:

- Ngươi đừng sợ, ta không giết ngươi.

Đầu lĩnh bia chữ Canh vống tưởng rằng mình phải chết chắc, nhưng không ngờ Quỷ Vương lại dễ dàng tha cho mình, gã hơi giật mình, rồi lập tức quỳ trên mặt đất, liên tục dập đầu:

- Tiểu nhân…tiểu nhân tạ ơn Quỷ Vương tha mạng!

- Từ nay phải tuân thủ quy củ nghe chưa!

Quỷ Vương thở dài:

- Hãy nhớ lời ta, các ngươi ở trên đảo này, phải nghe lời, ta bảo các ngươi đi giết người, thì các ngươi phải giết người, ta bảo các ngươi chết, các ngươi phải chết, chỉ có vâng lời, mới có thể sống lâu.

Y cũng không nhiều lời nữa, chắp hai tay sau lưng, xoay người liền bỏ đi. Hai tên đeo mặt nạ cũng theo sau Quỷ Vương, bước xuống đài đá đen, nhanh chóng rời khỏi Quỷ Vương thính.

Sau khi Quỷ Vương rời khỏi, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay có người mưu phản, rất nhiều người cứ tưởng Quỷ Vương sẽ rất tức giận và sẽ giết rất nhiều người. Nào ngờ kết quả chỉ có đầu lĩnh bia chữ Ất bị chết thảm. Tuy nhiên, cái chết của đầu lĩnh bia chữ Ất kia, cũng đủ để nỗi sợ hãi đối với Quỷ Vương khắc sâu tận xương tủy của mọi người rồi.

Đầu lĩnh bia chữ Canh sống sót bất ngờ, sau khi Quỷ Vương rời khỏi, gã vẫn quỳ trên mặt đất, sau đó có người ở phía sau đỡ gã dậy. Tất cả mọi người không nói một câu, lặng yên không một tiếng động xoay người rời đi. Tề Ninh cũng cũng xen lẫn trong đám người, đi ở phía sau cùng, ai nấy vẫn còn kinh sợ, không chú ý tới người khác. Khi đi vào hành lang, Tề Ninh cố ý kéo giãn khoảng cách với những người phía trước.

Tên lâu la dẫn Tề Ninh tới đây, vẫn luôn chú ý tới hắn. Thấy Tề Ninh lùi lại một mình ở phía sau, gã cũng chậm bước chân, nhân lúc không ai chú ý, sáp lại gần hắn. Gã còn chưa kịp lên tiếng, Tề Ninh đã ghé sát tai gã, nói:

- Ngươi về gian thạch thất lúc nãy trước đi, lát nữa ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi.

- Ngươi…ngươi muốn đi đâu?

Tên lâu la khẽ kêu lên:

- Trong này không cho phép đi lung tung, nếu…nếu bị phát hiện thì…!

- Bớt nói nhảm đi!

Tề Ninh thấp giọng nói:

- Bảo ngươi chờ, ngươi cứ chờ đi. Ngươi hãy cầu cho ta đừng bị phát hiện, nếu ta bị phát hiện, hà hà!

Hắn thấp giọng cười quái dị:

- Là ngươi dẫn ta vào, nếu như bị Quỷ Vương biết, ngươi sẽ bị kết tội phản bội, hậu quả thế nào, ngươi biết rõ mà!

Tên lâu la nhớ tới thi thể không có tay chân của đầu lĩnh bia chữ Ất, sống lưng liền lạnh toát, còn chưa kíp suy nghĩ nhiều, trước mắt đã hoa lên, đột nhiên không nhìn thấy Tề Ninh đâu nữa.

Tề Ninh bỏ lại tên lâu la, nhân lúc mọi người không chú ý, hắn quay lại Quỷ Vương thính.

Trong Quỷ Vương thính hoàn toàn tĩnh lặng, đầu lĩnh bia chữ Ất bị cắt đứt tay chân trước mặt mọi người, cảnh tượng vô cùng đẫm máu, ai nấy đều không muốn ở chỗ này thêm một khắc nào nữa, ngay cả đám lau la của đầu lĩnh bia chữ Ất, cũng hốt hoảng rời đi. Thi thể máu chảy đầm đìa vẫn nằm trên đài cao, dĩ nhiên không ai tới xử lý, nhưng Tề Ninh biết, sau đó sẽ có người tới thu dọn. Lúc này đám người trên đảo vẫn còn đầy kinh sợ, không quan tâm đến chuyện khác, đây cũng chính là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu tình hình nơi này.

Xung quanh Quỷ Vương thính có bảy, tám hành lang có thể ra vào, vừa rồi Tề Ninh để ý nhìn hành lang mà Quỷ Vương rời đi, hắn biết trong này bẫy rập trùng điệp, một khi bị Quỷ Vương phát hiện, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Hòn đảo này cũng không thể một sớm một chiều trở thành như vậy, Tề Ninh biết mất thời gian mười năm, cũng chưa chắc có thể xây dựng nơi này trở thành như hiện nay.

Bỏ ra chi phí lớn như vậy, mưu dồ đương nhiên cũng lớn.

Tề Ninh tin rằng việc xây dựng hòn đảo này tất nhiên liên quan tới số hàng hóa kia, nhưng rốt cuộc đây là loại hàng hóa gì, lúc này vẫn chưa biết được, nhưng câu nói của Quỷ Vương thì Tề Ninh nhớ kỹ.

Quỷ Vương nói lúc hừng đông có một lượng hàng hóa vừa tới đảo, Tề Ninh lập tức nghĩ tới tình trạng xảy ra trên đội tàu của Giang gia tối hôm kia.

Đêm đó, Tề Ninh theo Thẩm Lương Thu tới dự tiệc trên thuyền của Giang Dịch Thủy, trong lúc đó, chiếc Đằng Vụ Hào của đội tàu Giang gia đột nhiên bị cháy, sau đó không những Giang Dịch Thủy phải để chiếc Đằng Vụ Hào ở lại tu bổ, mà còn phái chiếc Hắc Phong Hào hộ tống.

Lúc đó Tề Ninh đã cảm thấy hơi kỳ lạ, tuy ở trên biển, đội tàu của Giang gia rất có uy thế, hải tặc hoàn toàn không dám tùy tiện động thủ đối với đội tàu của Giang gia, nhưng nếu một chiếc thuyền của Giang gia rơi lại phía sau, chưa chắc hải tặc không dám tấn công. Vậy mà lúc đó dường như Giang Dịch Thủy không thèm để ý tới việc gặp phải hải tặc, tự tin có phần thái quá.

Hơn nữa, trong đội tàu của Giang gia, Tề Ninh phát hiện có hai chiếc thuyền chở hàng rất nặng, mớn nước cũng sâu nhất. Đội tàu của Giang gia có tám chiếc, rốt cuộc lại để lại hai chiếc thuyền này, khiến Tề Ninh hơi nghi ngờ.

Giờ đây, móc nối tất cả mọi chuyện từ đầu đến cuối, Tề Ninh đã có kết luận đại khái về nguyên nhân hậu quả của việc này.

Nếu như hắn đoán không lầm, đêm đó chiếc Đằng Vụ Hào không hề bị cháy, mà chỉ là Giang Dịch Thủy bày trò mà thôi.

Đội tàu của Giang gia cũng không phải lần đầu tiên ra ngoài buôn bán, họ làm việc này đến nay đã được mấy chục năm, trong khi lui tới buôn bán với Nam Dương, tất nhiên đã hình thành một kỷ luật rất nghiêm ngặt, kỷ luật đó đã ăn sâu vào lòng mỗi người trong đội tàu, Tề Ninh khó tin được lại có người say rượu mà gây ra hỏa hoạn.

Đội tàu của Giang Dịch Thủy gặp ba chiến thuyền tham gia chiến dịch Bộ Sa trên biển, đương nhiên là tình cờ, đội tàu của Giang gia cũng không ngờ xảy ra chuyện đó. Trong tình thế như vậy, nếu trong đội thuyền có hai chiếc dừng lại, đương nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ, Giang Dịch Thủy bày trò “cháy thuyền” để có cớ cho hai chiếc thuyền ở lại, trông có vẻ rất hợp lý.

Đội tàu của Giang gia có tám chiếc thuyền, sáu chiếc trong đó lui tới mua bán, nhưng mục đích của hai chiếc thuyền kia rõ ràng không phải là ụ sửa tàu, nếu như hắn đoán không nhầm, hừng đông hôm nay, hai chiếc thuyền ghé vào đảo Hải Phượng, chính là Đằng Vụ Hào và Hắc Phong Hào.

Vụ hỏa hoạn kia tất nhiên không ảnh hưởng gì tới chiếc Đằng Vụ Hào, chỉ e đội tàu vừa rời đi, hai chiếc thuyền đó đã đổi hướng, chạy tới đảo Hải Phượng, căn cứ vào thời gian, thì vừa khớp.

Hai chiếc thuyền dỡ hàng xuống đảo Hải Phượng, sau đó trở về cảng Đông Hải. Như vậy, thần không biết, quỷ không hay, đương nhiên là không ai nhìn ra kẽ hở. Dù sao thì Giang gia có bến tàu riêng ở bờ biển Đông Hải, lúc đội thương thuyền đến bến, dù có thiếu đi một ít hàng hóa, cũng không ai nhận ra.

Giang gia Đông Hải cấu kết cùng một chỗ với người Đông Tề, hôm nay lại có Lục Thương Hạc tham gia vào. Ban đầu, khi lên đảo, Tề Ninh chỉ muốn tìm cách cứu Điền Tuyết Dung, nhưng bây giờ trong lúc tình cờ, hắn lại phát hiện nhiều bí mật như vậy trên đảo. Lúc này Tề Ninh đã hiểu ra, có người lợi dụng Điền Tuyết Dung để dẫn dụ hắn lên đảo này, chính là muốn để hắn phát hiện những bí mật trên hòn đảo này.

Không biết vì sao, lúc này Tề Ninh có một niềm tin mạnh mẽ, rằng người bắt Điền Tuyết Dung, chưa chắc đã là kẻ địch, hơn nữa cũng không có mưu đồ gì đối với hắn, lúc này có lẽ Điền Tuyết Dung đang rất an toàn.

Việc cấp bách trước mắt, đó là phải làm rõ, rốt cuộc đám người này có âm mưu gì, nhất là số hàng hóa kia, rốt cuộc là thứ gì.

Từ chuyện bệnh dịch ở kinh thành, cho tới sự kiện Hắc Nham Động ở Tây Xuyên, từ việc tranh đoạt chức bang chủ Cái Bang ở đại hội Thanh Mộc, cho tới sự việc xảy ra trên hòn đảo này, Tề Ninh mơ hồ cảm thấy, có một sợi dây xâu chuỗi tất cả lại.

Tề Ninh âm thầm đi tới cửa hành lang nơi Quỷ Vương rời khỏi, bên trong hoàn toàn tối đen, đám người Quỷ Vương đã không thấy bóng dáng từ lâu.

Hắn biết, chỉ dựa vào sức một mình mình, hoàn toàn không thể đối phó với lực lượng trên đảo, ngược lại, nếu bị đối phương phát hiện, mình hoàn toàn không có khả năng còn sống sót rời khỏi đảo này.

Nếu muốn khống chế hòn đảo này, trước hết phải làm rõ tình hình trên đảo, sau đó mới điều động lực lượng tới tập kích bất ngờ. Việc này nói thì dễ, nhưng làm rất khó. Quan trọng nhất là, một khi bị bọn Quỷ Vương phát hiện hòn đảo đã bị lộ, rất có thể chúng sẽ biến đổi kế hoạch, thậm chí sẽ xóa sạch mọi dấu vết trên đảo, đến lúc đó, cho dù có điều động binh mã tới bao vây, e rằng cũng không thu hoạch được gì.

 

3.97803 sec| 2432.641 kb