Nếu thắp hương không cháy, Từ Xuân Thâm dứt khoát từ bỏ ý thưởng thắp hương, một mình tiếp tục chậm rãi đi dạo quanh đây.

Không thể không thừa nhận, cung Thanh Đế đích xác mang lại cho anh cảm giác quen thuộc như có như không, điều duy nhất mà anh có thể chắc chắn chính là từ trước tới nay anh chưa từng đến nơi này du lịch. Chẳng lẽ nơi này thật sự có liên quan đến kiếp trước của anh hay sao?

Từ Xuân Thâm suy tư đi mãi, bất giác phát hiện bản thân đã ra khỏi cửa lớn của Thanh Đế cung.

Nếu ta là Thanh Đế, hoa cúc và hoa đào cùng nhau hoa nở.

Trong lòng anh bỗng nhiên hiện ra câu thơ này. Sau đó, cách Thanh Đế cung không xa, đột nhiên xuất hiện vài mầm cây, tốc độ phát triển nhanh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, không ngừng sinh trưởng và phát triển, phảng phất như đang ấn nút tua nhanh video.

Nảy mầm, phát triển, nở hoa.

Theo lý mà nói, quá trình này diễn ra phải mất mấy tháng thậm chí là mấy năm, vậy mà ở trước mặt Từ Xuân Thâm, vòng luân hồi này diễn ra trong khoảng thời gian chưa đầy năm phút.

Hoa cúc nở rộ xen lẫn những đóa hoa anh đào rực rỡ, đẹp như tranh vẽ, như mộng như ảo. Hoa cúc nở rộ hệt như hoa cúc mùa thu.

“...Thật đúng là hoa cúc và hoa đào cùng nhau nở hoa.” Từ Xuân Thâm nhìn hình ảnh trước mắt, tâm tình phức tạp đến mức không thể miêu tả bằng lời. Chính bản thân anh cũng không biết mình lại lợi hại đến vậy. Một ý niệm đột nhiên hiện lên trong lòng anh, sau đó lại bị anh mạnh mẽ đè ép xuống.

Đừng nói anh thật sự là Thanh Đế đấy nhé?

Từ Xuân Thâm lắc đầu, mặc kệ thân phận kiếp trước của anh là gì, kiếp này anh chỉ là Từ Xuân Thâm mà thôi.

Hoa cúc và hoa đào nở vào tháng sáu, cảnh tượng không hợp lẽ thường như vậy chỉ sợ sẽ rất dễ gây chú ý, anh vẫn nên nhanh chóng rời đi thì hơn.

Từ Xuân Thâm rời đi, nhưng thật ra cũng chỉ chạy đến đỉnh Ngọc Hoàng bên kia tham quan một chút. Rốt cuộc đến cũng đã đến rồi, tốt xấu gì cũng không nên lãng phí cảnh đẹp thế này.

Đỉnh Ngọc Hoàng nằm trên núi Thái Sơn, tầm nhìn trống trải, nhìn từ trên xuống những ngọn núi kia trở nên nhỏ lại. Đáng tiếc anh đến không đúng lúc lắm, nếu không chắc hẳn là có thể ngắm cảnh mặt trời mọc. Thời gian này không phải là mùa cao điểm du lịch, thêm vào đó hôm nay cũng không phải ngày nghỉ nên khách du lịch không nhiều. Từ Xuân Thâm đội mũ, che kín mặt, do đó nhìn thế nào cũng không bị nhận ra.

“Phong cảnh bên này rất đẹp đúng không?”

Một giọng nữ xa lạ đột ngột vang lên bên tai.

Từ Xuân Thâm quay đầu lại mới phát hiện không biết từ lúc nào những du khách rải rác quanh đây đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại một cô gái dung mạo minh diễm. Cô ta mặc chiếc váy dài màu tím, màu sắc này có vẻ tục diễm rất kén người mặt, nhưng mặc trên người cô ta lại mang đến cảm giác cao quý.

Người tới không có ý tốt.

Từ Xuân Thâm không khỏi âm thầm đề cao cảnh giác thêm vài phần.

Cô gái này chính là Đại Bàng Kim Sí Điêu Phong Diêu, đặc biệt đến tìm anh gây chuyện. Cô ta nhìn Từ Xuân Thâm, giấu đi vài phần khinh thường nơi đáy mắt. Đến cả cô ta cũng không thể không thừa nhận, vẻ bề ngoài của tên nhân loại này thật sự rất xuất sắc, khí chất trác tuyệt bất phàm, lúc trước xem video chỉ cảm thấy người này lớn lên đẹp trai, không nghĩ đến người thật còn xuất sắc hơn nhiều. Phải nói là mấy tấm ảnh kia không thể phác họa được khí chất của anh, khó trách Dương Tam mắt cao hơn đầu cũng xem trọng đối phương.

Ai cũng có lòng yêu cái đẹp. Phong Diêu cũng không ngoại lệ, vì thế trong giây lát cô ta liền thay đổi kế hoạch.

So với việc dứt khoát giết chết anh, không bằng cướp người này về tay, như vậy cũng đủ khiến Dương Tam mất hết mặt mũi. Đối với đàn ông, người phụ nữ thành thục có sức hấp dẫn hơn nhiều so với một cô gái nhỏ.

Gương mặt vốn lạnh nhạt của cô ta liền trở nên nhu hòa, lấy tay quấn một lọn tóc vòng ra phía sau, động tác tùy ý nhưng lại lộ ra vẻ phong tình, cô ta mím môi, đôi môi như hoa hồng câu dẫn khiến người ta mơ màng.

“Anh tên gì? Nhìn qua có chút quen mắt.” Phong Diêu đã biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi, trong giọng nói còn mang theo ý cười.

Từ Xuân Thâm nhàn nhạt đáp: “Chuyện này không liên quan gì đến cô.”

Phong Diêu liếc mắt nhìn anh, âm thanh có chút khàn khàn nghe vô cùng khêu gợi: “Nói chuyện thêm vài lần chẳng phải sẽ có quan hệ hay sao?”

Từ Xuân Thâm nhìn cô ta, nghiêm túc nói: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú lái máy bay, cô lớn hơn tôi khá nhiều tuổi.”

Ngày thường Từ Xuân Thâm sẽ không bao giờ đả động đến tuổi của phụ nữ, nhưng đối mặt với người có ác ý với mình, anh sẽ không khách khí.

Tuổi tác tuyệt đối là tử huyệt của mỗi người phụ nữ, Phong Diêu cũng không ngoại lệ. Nghe thấy Từ Xuân Thâm có ý ghét bỏ cô ta lớn tuổi, Phong Diêu tức giận đến mức gân xanh trên trán đều nảy lên.

Từ Xuân Thâm không nhanh không chậm nói: “Cô đã ngần này tuổi, vẫn nên bảo dưỡng nhiều hơn, nếu không rất khó có thể che giấu nếp nhăn ở khóe mắt.”

“Tìm chết!” Phong Diêu bị kích thích lập tức vứt hết mọi tính toán ra sau đầu, một lưỡi dao bay nhanh như gió hướng về phía Từ Xuân Thâm, bừng bừng sát khí như muốn lập tức giết chết anh.

Lưỡi dao còn chưa chạm đến gương mặt Từ Xuân Thâm đã hóa thành một cơn gió mát, đừng nói là đả thương người, cùng lắm chỉ thổi bay tóc mái mà thôi.

Nói cũng kỳ quái, Từ Xuân Thâm đã sống hơn hai mươi mấy năm, rõ ràng là người trời sinh không thể tu hành. Nhưng hiện tại, anh có thể vận dụng linh khí một cách vô cùng thành thạo. Trong cơ thể không có linh khí thì như thế nào? Không có việc gì, trực tiếp sử dụng linh lực trong không khí xung quanh là được.

Kích thứ nhất của Phong Diêu không thành công, cô ta chỉ đơn giản cho rằng Dương Tam đã đưa pháp khí hộ thân cho Từ Xuân Thâm. Một lưỡi dao khác giống như mưa rền gió dữ đánh úp về phía Từ Xuân Thâm, dù là yêu quái cũng phải luống cuống tay chân với chiêu này của cô ta, huống chi là một nhân loại nhỏ bé.

Phong Diêu khí định thần nhàn lộ ra ý cười, chờ xem nhân loại Từ Xuân Thâm bị lưỡi dao phá gió xé tan thành từng mảnh. Nhưng giây tiếp theo, nụ cười của cô ta liền cứng lại.

0.16908 sec| 2415.898 kb