Thấy Tề Ninh suy nghĩ thẫn thờ, Xích Đan Mị nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay hắn, thấp giọng hỏi:
- Sao vậy?
Tề Ninh phục hồi tinh thần, gượng cười:
- Không có gì.
Hắn thầm nghĩ lai lịch của Bạch Y nhân không rõ ràng, chuyện này nói ra có phần kỳ lạ, cho nên rốt cuộc cũng không nói với Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị thông minh bực nào, làm sao không nhìn ra điều đó, sóng mắt lưu chuyển, nàng nhẹ giọng nói:
- Ngươi có chuyện gì giấu ta phải không?
- Không có!
Tề Ninh hơi đăm chiêu, nhẹ giọng hỏi:
- Vậy Mị cô cô có nếm máu của Tuyết Long chưa?
- Ta cũng không vội.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Hôm nay ta ở trong cung, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, chỉ là có thứ tốt như vậy, ta lại nghĩ đến ngươi. Nếu ngươi có bản lĩnh, đêm khuya trà trộn vào cung, ta sẽ lập tức dẫn ngươi tới đó.
Tề Ninh cầm tay Xích Đan Mị, dịu dàng nói:
- Xem ra cô cô quả thật mong nhớ ta.
Xích Đan Mị trừng mắt, dáng vẻ phong tình vô hạn, nhẹ giọng nói:
- Ngươi đừng tự mình đa tình, ta chỉ lo lắng ngươi có quá nhiều kẻ thù, với công phu mèo quào của ngươi, hoàn toàn không đối phó nổi bọn chúng.
- Nàng lo lắng ta không phải là đối thủ của kẻ thù, nghĩa là lo lắng cho sự an nguy của ta.
Tề Ninh cười nói:
- Nàng muốn thật sự lo lắng cho ta, thì sau này đi theo bên cạnh ta, ngày đêm bảo vệ sự an nguy của ta, như thế chẳng phải rất tốt sao?
- Ngươi nghĩ cũng hay lắm. Xích Đan Mị “xì” một tiếng, khẽ cười hì hì, nói:
- Ngươi muốn ta làm hộ vệ cho ngươi, chỉ sợ ngươi không đủ bạc để trả!
- Cô cô, nàng là đệ tử của Đông Hải đảo chủ, võ công lại cao, trên đời này có có cái gì mà nàng không làm được, tại sao lại chịu ủy khuất, giả dạng cung nữ vào cung tìm kiếm vật gì đó?
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Đến bây giờ ta còn không biết rốt cuộc nàng tìm thứ gì, nàng cũng không thể nói cho ta biết sao?
- Chuyện này ngươi vẫn không thể biết được sự vi diệu của nó.
Xích Đan Mị buồn bã nói:
- Nếu ngươi thật sự biết được, đối với ngươi cũng không có lợi ích gì.
Liếc về phía cửa phòng, nàng mới thấp giọng nói:
- Ngươi ở chỗ này lâu như vậy, sợ rằng lão thái giám kia lại nghi ngờ.
- Sau này ta phải làm thế nào mới gặp được nàng?
Xích Đan Mị lấy một chiếc khăn lụa đưa qua, nhét vào tay Tề Ninh.
Tề Ninh mở ra nhìn lướt qua, thấy trên khăn lụa vẽ một bản đồ, trong đó có Phượng Nghi cung đã được đánh dấu. Có hai nơi khác đánh dấu bằng mực. Xích Đan Mị chỉ vào vết mực, giải thích:
- Đây là nơi ta ở, sau giờ Tý, ta sẽ ở chỗ này. Còn đây là chỗ của Tuyết Long Nam Cương, hết sức hẻo lánh.
Tề Ninh cất khăn lụa, thấp giọng nói:
- Nếu ta muốn gặp nàng, cũng đâu cần phải đêm khuya lẻn vào hoàng cung mới được?
- Hiện giờ võ công của ngươi không phải rất cao, nhưng cũng không phải kém.
Xích Đan Mị nhẹ giọng nói:
- Năng lực lẻn vào hoàng cung hẳn là vẫn phải có.
Đôi mắt mê người, nàng kề tai Tề Ninh, khẽ nói:
- Ta ở trong cung chờ ngươi, nếu ngươi muốn gặp ta, hãy dùng bản lĩnh của mình.
Tề Ninh thở dài, bỗng nhớ ra cái gì, thấp giọng nói:
- À, cô cô, ta có chuyện muốn nhờ cô cô hỗ trợ.
- Chuyện gì?
- Lễ nhạc giam Lưu Quán có tìm kiếm mấy nhạc công bên ngoài đưa vào cung.
Tề Ninh hơi đăm chiêu, nhẹ giọng nói:
- Nếu thuận tiện, nhờ nàng trông chừng mấy nữ nhạc công đó giúp ta.
Xích Đan Mị thở dài:
- Nam nhân quả nhiên thấy một người, yêu một người! Có phải ngươi thấy mấy nữ nhạc công đó xinh đẹp, muốn ta mai mối giúp ngươi?
- Đừng nói bậy!
Tề Ninh bỗng đưa tay ra, ôm Xích Đan Mị vào lòng. Xích Đan Mị lập tức giãy dụa, nhưng Tề Ninh ôm rất chặt, thấp giọng nói:
- Có Mị cô cô ở trong lòng, làm sao còn nghĩ tới nữ nhân khác? Ta chỉ thấy hiếu kỳ về lai lịch của mấy nữ nhạc công đó.
Xích Đan Mị ngừng giãy dụa, để mặc cho Tề Ninh ôm, nghi hoặc hỏi:
- Ngươi nghi ngờ các nàng có nguồn gốc bất chính?
- Ta cũng không biết nói như thế nào.
Tề Ninh trầm ngâm chốc lát, rồi nói:
- Có thể chỉ là ta suy nghĩ nhiều, nàng giúp ta để ý là được.
Xích Đan Mị khẽ cười, nói:
- Nguồn gốc bất chính là thế nào?
Chẳng lẽ các nàng vào cung là muốn ám sát hoàng đế? Vị tiểu hoàng đế của các ngươi ham mê tửu sắc, cũng không phải hoàng đế tốt, dù bị ám sát, thì có sao? Tề Ninh lắc đầu nói:
- Hoàng đế vừa chết, Sở quốc sẽ đại loạn, đến lúc đó, dân chúng là người khổ nhất. Mị cô cô lòng dạ Bồ Tát, đương nhiên không muốn nhìn thấy bá tánh lầm than khốn khổ.
- Ngươi đừng coi ta là người tốt giúp người.
Xích Đan Mị khẽ cười:
- Hoàng đế có chết hay không, thiên hạ loạn hay không loạn, có liên quan gì tới ta? Nhìn đăm đăm vào mắt Tề Ninh, nàng mỉm cười quyến rũ, nói:
- Chỉ là nếu ngươi yêu cầu cô cô, thì cô cô sẽ mở lòng từ bi giúp ngươi theo dõi mấy nhạc công đó.
Tiểu bại hoại, ta giúp ngươi như vậy, ngươi làm sao cảm ơn ta? Tề Ninh không nói không rằng, ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp của Xích Đan Mị, hôn lên đôi môi thơm của nàng. Xích Đan Mị kêu lên “Ô ô” giãy dụa, khó khăn lắm mới giãy ra được. Vừa giãy ra, nàng liền vung tay đánh tới, Tề Ninh cũng đưa mặt tới, nhắm mắt lại. Xích Đan Mị vừa bực mình vừa buồn cười, thấp giọng nói:
- Lần sau sẽ trừng trị ngươi. Tiểu hỗn đản, còn không mau cút đi!
Tề Ninh cũng biết mình ở đây lâu, sẽ làm người khác nghi ngờ, bèn lưu luyến chia tay Xích Đan Mị, quay lại chỗ cũ. Phạm Đức Hải vẫn đứng đợi, không hỏi han gì, liền xuất cung.
Lần này Tề Ninh vào cùng, mặc dù tiểu hoàng đế có chút xa cách, nhưng thu hoạch không nhỏ. Tiểu hoàng đế nói mọi việc ở Hình bộ đều giao cho Tề Ninh xử lý, cũng có nghĩa là cho phép Tề Ninh xử lý vụ án Đạt Hề Xung. Để tránh đêm dài lắm mộng, khi trở lại Hình bộ, việc đầu tiên hắn làm là cùng bọn Chử Minh Vệ quyết định vụ án.
Đạt Hề Xung và Tào Sâm cấu kết cùng một chỗ, treo đầu dê bán thịt chó, tự ý thả tử tù, căn cứ vào luật pháp Hình bộ, không những phải bãi quan miễn chức, mà còn phải giải ra pháp trường xử trảm. Tề Ninh quyết định dứt khoát, ký tên vào phán quyết tử hình, xác định ngày hành hình. Mọi người trong Hình bộ đã biết kết quả vụ án, ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
Đạt Hề Xung làm việc ở Hình bộ hơn mười năm, có thể nói là ăn sâu bén rễ, thế nhưng Tề Ninh vừa mới nhậm chức, chỉ trong mấy ngày đã bứng ngã một gốc đại thụ ở Hình bộ, hành động mạnh mẽ sấm rền gió cuốn như thế, thực sự làm người ta giật mình sợ hãi. Ba ngày sau, Đạt Hề Xung và Tào Sâm bị giải ra pháp trường. Ban đầu Tề Ninh còn tưởng Tư Mã Lam có thể làm khó dễ, nhưng từ đầu đến cuối, cho đến tận ngày Đạt Hề Xung bị xử trảm, phía Tư Mã Lam đều không có động tĩnh gì.
Sau khi Đạt Hề Xung và Tào Sâm bị xử tử, Tề Ninh đã tạo lập được thế lực của mình ở Hình bộ. Mặc dù hiện giờ tạm thời Tề Ninh còn chưa thật sự quen thuộc đối với sự vụ ở các ty Hình bộ, nhưng không có ai ở Hình bộ còn dám nửa phần chậm trễ trước mặt tiểu Hầu gia.
Điều khiến Tề Ninh vui mừng, cũng không phải là nhanh chóng khống chế được Hình bộ trong một thời gian ngắn ngủi, mà là Đậu Quỳ bên phía Hộ bộ theo lời hứa trước kia, sau khi xử lý xong của cải ở Hoài Nam vương phủ, lập tức rút ra tám mươi vạn lượng bạc giao cho Hắc Lân doanh, lại rút ra một trăm vạn lượng bạc làm quân lương, đưa tới tiền tuyến.
Đậu Quỳ từng làm việc nhiều năm ở Hình bộ, đối với sự vụ của bộ này có phần quen việc dễ làm, hơn nữa có chút bí ẩn. Đậu Quỳ cũng biết mình đã trở thành cái gai trong mắt Tư Mã gia, biện pháp duy nhất có thể bảo vệ tính mạng là ôm chặt chân của Cẩm Y hầu.
Để lấy được sự tín nhiệm của tiểu Hầu gia, cho dù là phiêu lưu mạo hiểm, Đậu Quỳ cũng không ngại.
Làm vị quan lớn tối cao của tài chính đế quốc, đương nhiên Đậu Quỳ có một mạng lưới quan hệ cực kỳ bí ẩn trong thương giới.
Hơn nữa, ông ta rất thành thạo trong việc chỉnh sửa những lỗ hổng trong sổ sách, bằng không, ông ta cũng không có khả năng ngồi vững vàng ở vị trí này nhiều năm như vậy. Trước kia Đậu Quỳ đi theo Hoài Nam vương, làm thủ hạ đắc lực của Hoài Nam vương, đương nhiên cũng là đối tượng đả kích của Tư Mã gia. Chỉ có điều họ Tư Mã cũng không tra được nhược điểm của Đậu Quỳ trong vấn đề tài chính, cũng có thể thấy được, ông ta xử lý sổ sách lão luyện như thế nào.
Của cải tịch biên từ Hoài Nam vương phủ, ghi vào sổ của Hộ bộ là hơn hai trăm vạn lượng bạc, Đậu Quỳ lén lút rút ra một trăm vạn lượng, dựa theo ước định trước đó với Tề Ninh, đưa tám mươi vạn lượng bạc vào hầu bao của Tề Ninh. Đậu Quỳ giữ lại hai mươi vạn lượng xem như là “khổ cực phí”.
Tám mươi vạn lượng bạc là một con số không nhỏ, đương nhiên Tề Ninh sẽ không công khai nhét vào sổ sách của Cẩm Y hầu phủ. May mà trong tay hắn còn có Viên Vinh. Viên Vinh qua lại thân thiết với con em đại thân hào Giang Nam, mà trước kia Tề Ninh cũng có ân đối với mấy người đó.
Thông qua đường dây của Viên Vinh, tám mươi vạn lượng bạc cấp tốc chui vào một ngân hàng tư nhân bí ẩn. Hơn nữa, với số ngân lượng trong kho báu bí mật dưới Phật đường của Hoài Nam vương phủ, số ngân lượng của Tề Ninh ở ngân hàng tư nhân bí ẩn kia đã lên tới hơn ba trăm vạn lượng.
Chưa tới một tháng, trong tay Tề Ninh đã có thêm mấy trăm vạn lượng bạc, điều này đối với bất cứ ai, cũng đều là chuyện rất vui sướng.
Mà từ đầu đến cuối, Tề Ninh cũng không tham gia vào, tất cả đều do những người khác xử lý. Sau khi số ngân lượng khổng lồ được nhập vào ngân hàng tư nhân bí ẩn kia, ngoại trừ Tề Ninh ra, không ai có thể điều động dù chỉ một lượng bạc trong sổ sách của Tề Ninh.
Cũng tuyệt đối không có bất cứ ai có thể tra ra được sơ hở nào trong sổ sách của ngân hàng tư nhân này.
Lần này thao tác bí mật rất gọn gàng lưu loát, hầu như không lưu lại bất cứ dấu vết nào, nhưng Tề Ninh lại biết, thế giới này không có gì là tuyệt đối, nếu như thật sự có người truy theo tài sản của Hoài Nam vương một cách sát sao, chưa chắc đã không thể tra ra đầu mối. Tuy nhiên, đối với Tề Ninh, đây cũng không phải vấn đề gì lớn.
Tề Ninh đã sớm chừa đường lui, từ khi bắt đầu tịch biên gia sản Hoài Nam vương phủ, mỗi bước đều rất cẩn thận. Mặc dù sau cùng hắn thu được rất nhiều ngân lượng, nhưng không để lại bất cứ nhược điểm nào ở Cẩm Y hầu phủ. Hơn nữa, mặc dù hắn lợi dụng Đậu Quỳ, nhưng không tín nhiệm Đậu Quỳ, đương nhiên cũng sẽ không để Đậu Quỳ lưu lại bất kỳ nhược điểm nào.
Cho dù việc này bại lộ, người trực tiếp làm việc này cũng chỉ có Đậu Quỳ, không có bất cứ chứng cứ nào có thể liên lụy cho Tề Ninh.
Điều duy nhất có thể xuất hiện vấn đề, đó là khoản tiền gửi ở ngân hàng tư nhân bí mật, mà Tề Ninh lại biết, lực lượng ngầm khổng lồ đủ để đảm bảo ngân hàng tư nhân này vững như núi Thái Sơn.
Thế giới này luôn tồn tại những lực lượng ngầm không thể lay chuyển, thế giới ngầm, ngân hàng tư nhân được liệt vào số đó.
Hơn nữa sự kiện lần này, mặc dù người dính dáng vào cũng không nhiều, nhưng liên quan đến nha môn cũng không ít. Phía sau lưng Viên Vinh là Lễ bộ, phía sau Đậu Quỳ là Hộ bộ, mà Tề Ninh nắm Hình bộ. Trong thiên hạ, cho dù là lực lượng của Tư Mã gia, sợ rằng cũng không dám tùy tiện làm phật lòng một lực lượng như vậy.
Từ lúc xây dựng lại cho đến nay, Hắc Lân doanh chưa từng nhận được khoản liền lớn như vậy từ Hộ bộ. Tám mươi vạn lượng bạc, đủ để Hắc Lân doanh nhanh chóng mua về rất nhiều chiến mã tốt, hơn nữa trang bị cũng được nhanh chóng tăng cường. Đây là lực lượng quân sự duy nhất trong tay mà Tề Ninh có thể điều khiển, có thể làm cho sức chiến đấu của Hắc Lân doanh nhanh chóng nâng lên, đương nhiên là điều hắn rất vui mừng.
Tiền là tiên là Phật, bạc nhiều, đương nhiên có thể khiến sức chiến đấu của Hắc Lân doanh vốn luôn luôn khó nhọc huấn luyện, sẽ tăng lên rất cao.
Ngoài ra, Tề Ninh cũng không quên sự tồn tại của dạ quỷ. Tề Ninh mua chuộc Hôi Ô Nha, ra lệnh cho y bí mật xây dựng một lực lượng bí ẩn, việc đó đương nhiên cũng rất tốn bạc. Cũng may, hôm nay tiểu Hầu gia cũng có đủ ngân lượng để làm cho lực lượng ngầm của hắn nhanh chóng lớn mạnh.
Công đạo bất tại nhân tâm, thị phi quan tâm thực lực (Lẽ phải không ở lòng người, chuyện đúng sai nằm ở chỗ có thực lực hay không), Tề Ninh chưa bao giờ quên những lời tinh túy này.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo