Sau khi ngồi xuống, Tây Môn Vô Ngân giơ tay lên ra hiệu cho Tề Ninh cùng ngồi. Lão Thần hầu coi như đã là cha vợ của Tề Ninh, trước mặt cha vợ, đương nhiên không thể tùy tiện như trước, Tề Ninh cung kính ngồi xuống.

Tây Môn Vô Ngân đưa tay định lấy ấm trà, Tề Ninh cũng rất nhanh nhẹn cầm lấy ấm trà trước, rót trà cho Tây Môn Vô Ngân.

Ngọn đèn lập lòe, chiếu vào khuôn mặt của Tây Môn Vô Ngân. Sắc mặt ông ta hồng hào, tuy giữa chân mày lộ vẻ hơi mệt mỏi, nhưng đôi mắt có thần, ánh mắt sâu xa.

Trong phòng nhất thời rất yên lặng, sau một lát, Tây Môn Vô Ngân mới lên tiếng:

- Từ hồi Chiến Anh còn nhỏ, ta đã coi nó như con trai, không cho nó đi học nữ công gia chánh, bây giờ nó đã lớn, e rằng ngay cả quần áo cũng may không được khéo. Mấy năm nay, có lẽ bởi vì nguyên nhân này, ta đã để nước đến chân mới nhảy.

- Chiến Anh thích luyện võ, hơn nữa nhanh nhẹn giỏi giang, nữ tử bình thường cũng không so được với nàng.

Tây Môn Vô Ngân hơi mỉm cười, hòa nhã nói:

- Ngươi có thể nói như vậy, ta rất yên tâm. Khi nó đã trở thành người của Tề gia các ngươi, mọi việc ngươi hãy rộng lượng với nó một chút. Tính tình nó rất quật cường, ngay cả ta nói nó cũng không nghe. À, buổi tối đi ngủ, nó thường đá chăn ra, từ nhỏ đến lớn vẫn không sửa được, ngươi… Nói tới đây, đột nhiên Tây Môn Vô Ngân dừng lời, mỉm cười nhè nhẹ, chỉ nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

Từ trong lời nói của lão Thần hầu, Tề Ninh cảm nhận được sự quan tâm lo lắng của một người cha đối với con gái.

Tây Môn Vô Ngân một đời anh hùng, vô số anh hùng hào kiệt nghe tới tên ông ta là khiếp đảm, nhưng lúc này, ông ta lại lo lắng bất an vì một số việc nhỏ nhặt của con gái, tình cha dào dạt bộc lộ trong từng câu nói.

- Thần hầu yên tâm, sau khi Chiến Anh xuất giá, vãn bối sẽ chăm sóc nàng thật tốt, sẽ không để nàng chịu thiệt thòi.

Tề Ninh do dự một chút, rốt cuộc nói tiếp:

- Chỉ có điều, đêm nay vãn bối đến, là có việc muốn bàn bạc với Thần hầu.

Tây Môn Vô Ngân “Ồ” một tiếng, Tề Ninh liền thuật lại chuyện mình vào cung tối nay.

Tây Môn Vô Ngân không lên tiếng ngay, chỉ bưng chén trà, nhìn ngọn đèn, vẻ mặt đăm chiêu.

- Thần hầu, ngày thành hôn chỉ còn cách nửa tháng, nếu như tất cả đều thuận lợi, ta sẽ ra roi thúc ngựa, gấp rút trở về!

Tề Ninh thấy Tây Môn Vô Ngân trầm mặc không nói, chỉ nghĩ rằng Tây Môn Vô Ngân không hài lòng.

Ngày thành hôn đã định, lại bị trì hoãn, mặc dù là có nguyên nhân, nhưng dù sao thì hắn vẫn cảm thấy mình có lỗi.

Tây Môn Vô Ngân lắc đầu, nói:

- Nếu là ý chỉ của triều đình, thì không cần nhanh, làm cho tốt mới là quan trọng, về ngày thành hôn, ta sẽ bàn lại với phía Tề gia các ngươi.

Ngừng lại một chút, đặt chén trà xuống, Tây Môn Vô Ngân nhìn chăm chú vào mắt Tề Ninh, hỏi:

- Lão phu muốn hỏi ngươi, vì sao ngươi lại nhận làm chuyện này?

Tề Ninh suy nghĩ một chút, nói:

- Vãn bối là thượng thư Hình bộ, vụ án xảy ra như vậy, không thể đổ trách nhiệm cho người khác.

- Ở trước mặt lão phu, không cần phải nói những lời quang minh chính đại đó!

Tây Môn Vô Ngân nhíu mày:

- Đạm Đài Chích Lân tự sát, không có bất cứ chứng cứ nào chứng minh hắn chết không phải do tự sát, nếu như quả thật là tự hắn muốn chết, thì đây không phải là vụ án, cũng không cần Hình bộ điều tra.

Tề Ninh nghiêm nghị nói:

- Thần hầu, ngài nghĩ là Đạm Đài Chích Lân có thể thật sự tự sát không?

- Có phải là tự sát hay không, lúc này rốt cuộc cũng không phải là điều quan trọng nhất, điều mà trong lòng ngươi quan tâm, đó là sau khi Đạm Đài Chích Lân chết đi, thủy quân Đông Hải sẽ rơi vào tay ai?

Ánh mắt thâm thúy, Tây Môn Vô Ngân nói:

- Thủy quân Đông Hải gồm ba vạn người, chiến thuyền lớn nhỏ không dưới hai trăm chiếc. Hơn nữa, những thủy binh này đều đã trải qua huấn luyện lâu dài, một lực lượng như vậy nếu rơi vào tay đối thủ của ngươi, sợ rằng cuộc sống của ngươi khó mà yên ổn.

Tề Ninh ngẩn người, lập tức cười khổ nói:

- Thàn hầu, ta cũng không thể nói gì hơn.

- Ngươi lo lắng nếu như lần này không thể, triều đình phái người khác đi tới Đông Hải, rất có thể sẽ để thế lực khác thâm nhập vào thủy quân Đông Hải?  Tây Môn Vô Ngân tư duy rành mạch, chứ thần trí không mơ hồ như Tây Môn Chiến Anh nói lúc nãy:
 

- Ngươi lo lắng như vậy, thực sự cũng không phải không có lý.

Tề Ninh thở dài:

- Thần hầu cũng thừa hiểu, sau khi Hoài Nam vương tự sát ở Hoàng Lăng, bá quan văn võ cả triều, đã không còn ai có thể cản trở Tư Mã Lam. Tư Mã gia quyền khuynh triều đình, nếu để mặc cho lực lượng của họ thâm nhập vào quân đội, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Việc Cẩm Y Tề gia và Tây Môn gia định việc hôn nhân, tất nhiên là do Tề Ninh và Tây Môn Chiến Anh lưỡng tình tương duyệt (đôi bên cùng yêu nhau), nhưng ai cũng biết, trong chuyện này còn có một nguyên nhân trọng yếu, đó là hai nhà muốn kết thành đồng minh.

Tề Ninh biết, muốn cho Thần hầu phủ thật sự trở thành đồng minh của mình, không những cần có cuộc hôn nhân này, mà hai bên còn cần phải đối xử chân thành với nhau, đặc biệt là trước mặt Tây Môn Vô Ngân, thực sự không cần phải che che đậy đậy, dù sao thì vị Thần hầu này kiến thức rộng rãi, trước mặt ông ta, muốn giấu diếm suy nghĩ thật trong lòng, thật sự là chuyện khó khăn.

- Mấy năm nay, Kim Đao lão Hầu gia không hỏi tới thế sự, trên thực tế đã gửi gắm tất cả hy vọng của Đạm Đài gia vào Đạm Đài Chích Lân.

Tây Môn Vô Ngân chậm rãi nói:

- Tuy Đạm Đài Chích Tú thống lĩnh quân đoàn Tây Xuyên, nhưng tài năng của hắn bình thường, không phải là người xuất chúng, mà cả Đạm Đài gia, cũng chỉ có một mình Đạm Đài Chích Lân là người có thể một mình đảm đương một phương.

Tề Ninh khẽ gật đầu, Tây Môn Vô Ngân tiếp tục nói:

- Thủy quân Đông Hải luôn ở dưới quyền thống lĩnh của Kim Đao Đạm Đài gia, người có thể trấn áp ba vạn hùng binh Đông Hải, cũng chỉ có Kim Đao hầu và Đạm Đài Chích Lân. Nhưng hiện nay Đạm Đài lão Hầu gia tuổi tác đã cao, hoàn toàn không có năng lực thống lĩnh quân đội.

- Bởi vậy, cái chết của Đạm Đài Chích Lân là đòn đả kích rất nặng đối với Đạm Đài gia.

Tề Ninh nói:

- Đạm Đài gia tìm không ra nhân vật thứ hai có thể thay thế Đạm Đài Chích Lân.

Tây Môn Vô Ngân thản nhiên nói:

- Quân đoàn Tần Hoài coi như là một tay Cẩm Y Tề gia các ngươi xây dựng nên, Cẩm Y lão Hầu gia và phụ thân ngươi đều là một đời hào kiệt, dẫn dắt thiết huyết hùng binh của Đại Sở ta, nhưng hôm nay, ngươi không cách nào điều động người nào trong quân đoàn Tần Hoài.

Tây Môn Vô Ngân nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh:

- Thủy quân Đông Hải trải qua hai thế hệ của Kim Đao Đạm Đài gia, là Kim Đao hầu và Đạm Đài Chích Lân, giờ đây Đạm Đài Chích Lân đã chết, hậu quả rất có thể sẽ giống như Tề gia các ngươi, thủy quân Đông Hải rất nhanh sẽ không còn vết tích của Đạm Đài gia.

Thật ra Tề Ninh đã ý thức được vấn đề này, bây giờ nghe Tây Môn Vô Ngân nói thẳng ra, hắn thầm rùng mình.

- Từ trước đến nay, triều đình không hề mong muốn đội quân đó rơi vào tay một dòng họ khác.

Tây Môn Vô Ngân nghiêm mặt nói:

- Bất kỳ một binh sĩ nào của Đại Sở, cũng đều là của Đại Sở, cũng không phải của họ Tề, cũng không phải của họ Đạm Đài, ngươi cũng hiểu điều này chứ?

Tề Ninh khẽ gật đầu, đương nhiên biết ý tứ của Tây Môn Vô Ngân.

- Hôm qua thư đến, hôm nay Đạm Đài lão Hầu gia xin ý chỉ, để triều đình phái ngươi đi Đông Hải, tin chắc Đạm Đài Chích Lân chết không phải do tự sát. Ha ha, không có bằng chứng, vì sao Đạm Đài Hoàng lại cho rằng cái chết của Đạm Đài Chích Lân nhất định là có nguyên nhân khác?

Tây Môn Vô Ngân nhìn sâu vào mắt Tề Ninh:

- Vì sao hắn coi trọng ngươi, muốn ngươi đi điều tra việc này?  Tề Ninh biết chuyện này rất kỳ lạ, hắn luôn phỏng đoán dụng ý của Đạm Đài Hoàng, lúc này nghe Tây Môn Vô Ngân hỏi như vậy, liền nói:
 

- Xin Thần hầu chỉ điểm.

Tây Môn Vô Ngân mỉm cười, nói:

- Đạm Đài Hoàng cần thời gian.

- Thời gian?

- Nước không thể một ngày không vua, mà vua cũng không thể một ngày không chủ tướng.

Tây Môn Vô Ngân nói:

- Sau khi phụ thân ngươi qua đời, triều đình lập tức hạ chỉ cho Nhạc Hoàn Sơn chấp chưởng binh quyền, hơn nữa, phái mấy tướng lĩnh đi ổn định tình hình, mấy người đó không phải là chi chính của Cẩm Y Tề gia, nhưng hôm nay đều đã nhậm chức ở quân đoàn Tần Hoài.

Tề Ninh phản ứng nhạy bén, lập tức hỏi:

- Ý Thần hầu là, nếu như Đạm Đài Chích Lân thật sự tự sát, thì triều đình sẽ lập tức hạ chỉ, cắt cử tân đô đốc thủy quân?

- Bắc phạt sắp diễn ra, Đông Hải không thể rối loạn, không có chủ tướng, đương nhiên phải cắt cử tân đô đốc đi nhậm chức, ổn định tình hình.

Tây Môn Vô Ngân bình tĩnh nói:

- Đạm Đài gia nắm thủy quân Đông Hải rất lâu, có cơ hội như vậy, đương nhiên triều đình mong muốn thủy quân Đông Hải thay đổi bộ mặt mới, hoàng thượng sẽ nghĩ như vậy, Tư Mã Lam nhất định cũng sẽ làm hoàng thượng nghĩ như vậy.

Tề Ninh khẽ gật đầu, đúng vào lúc này, Tây Môn Chiến Anh từ ngoài cửa đi vào, tay bưng khay, trên đó đặt chén đĩa và thức ăn.

Một đĩa đậu phọng, một đĩa thịt bò hấp, một đĩa trứng chiên, lại có một bầu rượu, thức ăn cũng không phong phú, nhưng phải nấu ăn vào lúc nửa đêm, coi như là làm khó vị Tây Môn tiểu thư này.

Tây Môn Chiến Anh đặt rượu và thức ăn lên bàn, rồi quây lại nói:

- Cha, rượu và thức ăn đã sẵn sàng.

Tây Môn Vô Ngân đứng dậy, đi tới bên bàn, vẫy tay gọi Tề Ninh.

Tề Ninh đi tới, liếc nhìn một lượt, cười nói:

- Tay nghề của Chiến Anh cũng không tệ, ta chỉ biết là nàng biết dùng đao, không biết nàng cũng dùng cả chảo!

Tây Môn Chiến Anh đỏ mặt, lườm Tề Ninh một cái, cũng không tiện ở lại, liền nói với Tây Môn Vô Ngân:

- Cha, cha uống ít thôi nhé!

Liếc nhìn Tề Ninh, nàng không nhịn được, lại nói:

- Chàng cũng uống ít một chút!

Tây Môn Vô Ngân liếc nhìn Tề Ninh, cười nhẹ, ra hiệu cho Tề Ninh ngồi xuống. Tề Ninh đứng rót rượu cho Tây Môn Vô Ngân, rồi mới ngồi xuống phía đối diện, hỏi:

- Ý Thần hầu muốn nói, Đạm Đài lão Hầu gia một mực cho rằng cái chết của Đạm Đài Chích Lân có nguyên nhân khác, là vì muốn tranh thủ thời gian, không để triều đình lập tức cắt cử đô đốc mới?

- Nếu như cái chết của Đạm Đài Chích Lân thực sự có nguyên nhân khác, vậy thì đương nhiên phải bắt đầu điều tra từ thủy quân Đông Hải.

Tây Môn Vô Ngân nói:

- Trước khi chưa làm rõ nguyên nhân đích thực gây ra cái chết của Đạm Đài Chích Lân, đương nhiên là triều đình không thể vội vã bổ nhiệm tân đô đốc, bởi vậy cho dù Đạm Đài Chích Lân thật sự chết do tự sát, Đạm Đài Hoàng cũng sẽ khăng khăng Đạm Đài Chích Lân chết vì nguyên nhân khác.

- Có thời gian, Kim Đao hầu có thể dành ra thời gian sắp xếp.

Tề Ninh hơi đăm chiêu:

- Cho dù vô phương để Đạm Đài gia tiếp tục nắm thủy quân Đông Hải, cũng tuyệt đối không để thủy quân Đông Hải rơi vào tay kẻ đối địch?

- Kẻ đối địch?

Tây Môn Vô Ngân mỉm cười nói:

- Ngươi cho rằng địch thủ của Đạm Đài gia là ai? Là Cẩm Y Tề gia các ngươi, hay là Tư Mã gia?

Ông ta lắc đầu:

- Đối với Đạm Đài gia, bất luận là Tề gia các ngươi, hay là Tư Mã gia, cũng không phải là bằng hữu của họ, nhưng cũng không là kẻ địch, ít ra thì hiện nay Đạm Đài gia cũng không cuốn vào vòng tranh đấu giữa các ngươi.

Tề Ninh ngẩn ra, nhưng lập tức biết lời nói này Tây Môn Vô Ngân rất có lý. Ban đầu, Tư Mã gia tranh đấu với Hoài Nam vương, Đạm Đài gia vẫn không cuốn vào trong đó, hôm nay Cẩm Y Tề gia đối chọi gay gắt với Tư Mã gia, Đạm Đài gia vẫn thu mình như cũ, đây là thái độ không quan tâm.

Không ai biết được rốt cuộc Đạm Đài lão Hầu gia có tính toán gì, nhưng ít ra cho tới lúc này, Đạm Đài gia cũng không phải là kẻ địch của Cẩm Y Tề gia và Tư Mã gia.

- Điều Đạm Đài gia muốn làm, chỉ là giữ gìn lợi ích bản thân của Đạm Đài gia.

Tây Môn Vô Ngân nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, nhấn mạnh từng tiếng một:

- Nói thẳng ra là, Đạm Đài gia muốn tiếp tục sống còn ở trong triều đình!

 

0.12432 sec| 2466.906 kb