Tề Ninh đứng trước cửa sổ, cảm thấy kỳ lạ, hắn có thể nghe được rõ ràng, người đang khóc là một phụ nữ. Trong bóng đêm tối tăm, nghe văng vẳng tiếng khóc của một phụ nữ, hơn nữa tiếng khóc hết sức thảm thiết, thực sự khiến người ta hoảng sợ. Im lặng suy nghĩ một lát, chợt nghe có tiếng gõ cửa, Tề Ninh quay phắt lại, từ từ đi tới bên cửa, nhẹ giọng hỏi:

- Ai vậy?

- Hầu…Hầu gia, là ta!

Từ bên ngoài, giọng Điền phu nhân vang lên, có vẻ không tự nhiên.

- Có việc gì?

Dọc đường, Tề Ninh đối với nàng hết sức lãnh đạm, trước sau luôn giữ khoảng cách. Hắn cũng nhận thấy, chiêu này dường như có chút hiệu quả đối với thiếu phụ xinh đẹp này, ít ra thì nàng đã lộ vẻ nôn nóng bất an.

- Không…cũng không có chuyện gì quan trọng!

Điền phu nhân thấp giọng nói:

- Ta chỉ muốn hỏi, ngài có nghe thấy tiếng khóc ở bên ngoài không?

Tề Ninh cũng không mở rộng cửa, chỉ nói:

- Có nghe, phu nhân có biết là chuyện gì xảy ra không?

- Không, người đó khóc lóc một hồi, hết sức thảm thiết.

Điền phu nhân nhẹ giọng nói:

- Ta…ta có thể ra ngoài xem được không?

Tề Ninh đã nói trước, không có sự phân phó của hắn, mọi người tuyệt đối không được đơn độc tự ý hành động, hiển nhiên là Điền phu nhân nhớ rõ lời hắn nói.

Tề Ninh biết là trong lòng Điền phu nhân nả sinh sự cảm thông, cho nên muốn đi xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra. Hắn hơi do dự một chút, rốt cuộc mở cửa ra, liền nhìn thấy Điền phu nhân đang rụt rè đứng ngoài cửa. Thấy Tề Ninh mở cửa, nàng lộ vẻ vui mừng.

- Có phải tiếng khóc khiến nàng ngủ không được?

Tề Ninh nhẹ giọng hỏi.

Điền phu nhân lắc đầu:

- Không phải, chỉ là cảm thấy nữ nhân kia hơi đáng thương!

Ngập ngừng một chút, nàng hỏi:

- Nàng ta đã ở đó rất lâu rồi.

Tề Ninh “Ừ” một tiếng, nói:

- Phu nhân về phòng trước đi, ta đi xem chuyện gì xảy ra.

Hắn biết khi ra ngoài, mọi việc luôn phải đề cao cảnh giác. Điền phu nhân do dự một chút, rốt cuộc gật đầu rời đi, thoạt nhìn dáng vẻ hơi cô đơn.

Tề Ninh ra cửa, đi xuống lầu, liền nhìn thấy hai binh sĩ đang ngồi trên chiếc ghế dài ở chân cầu thang, tất nhiên là hộ vệ do Ngô Đạt Lâm bố trí.

Tuy khách điếm ở thị trấn Đông Dương không nhiều lắm, nhưng rất ít khách, dù sao đây chỉ là một thị trấn nhỏ, khách vãng lai cũng không nhiều. Đoàn người của Tề Ninh thuê luôn cả khách điếm, dọc đường, mỗi lần nghỉ lại ở khách điếm, Ngô Đạt Lâm đều phái người canh gác.

Thấy Tề Ninh xuống lầu, hai tên hộ vệ lập tức đứng lên. Tề Ninh khẽ gật đầu, đi qua quầy hàng. Bởi vì khách điếm đã được bao trọn, chưởng quỹ cũng sẽ không cho người khác thuê phòng nữa, chỉ để lại một tiểu nhị ở nội đường, nếu có người muốn vào ở trọ thì từ chối.

Tiểu nhị thấy Tề Ninh, cũng đứng dậy, Tề Ninh đi tới, mỉm cười hỏi:

- Tiếng khóc bên ngoài là chuyện gì xảy ra? Ngươi có biết nữ nhân kia không?

Tiểu nhị cười nói:

- Khách quan không cần để ý, đó là một người điên, cách đây một tháng đã tới thị trấn này đi lang thang khắp nơi, đến đêm là lại khóc lóc, nghe như tiếng nữ quỷ oán hờn, nàng ta đã tới chỗ này mấy lần rồi.

- Ồ?

Tề Ninh nhíu mày:

- Nữ nhân điên? Ngươi có biết nàng ta từ đâu đến không?

Tiểu nhị lắc đầu:

- Tiểu nhân không biết. Chỉ nghe người ta nói, nữ nhân điên này đang tìm chồng của nàng!

Gã hạ giọng:

- Ta còn nghe người ta nói, bà ta vốn có dẫn theo một đứa bé, nhưng đứa bé đột nhiên phát bệnh cấp tính đã chết, bà ta lại không tìm được chồng, nên chẳng bao lâu đã phát điên.

Tề Ninh nhíu mày, nếu đúng là như vậy, thân thế của nữ nhân kia quả thật quá mức thê thảm.

- Ngươi đi chuẩn bị một chút cơm nước, sau đó sắp xếp một gian phòng, nếu có thể được, thì tìm một nữ nhân tắm cho nữ nhân điên đó.

Tề Ninh ném cho tiểu nhị một miếng bạc vụn:

- Cho nàng ta ăn no, ngủ một giấc.

Tiểu nhị cầm lấy bạc, luôn miệng tạ ơn:

- Khách quan thực sự là Bồ Tát sống, tiểu nhân sẽ đi sắp xếp ngay lập tức.

Có tiền, tiểu nhị làm việc rất mau mắn, liền đi ra cửa.

Chợt nghe có tiếng bước chân, Tề Ninh quay đầu lại, thấy Vi Ngự Giang đang từ trên lầu đi xuống.

Thấy Tề Ninh, Vi Ngự Giang vội vàng chắp tay thi lễ. Tề Ninh cười hỏi:

- Ngươi bị đánh thức hả?

- Ty chức đang đọc sách, nghe bên ngoài có người khóc lóc hồi lâu, cảm thấy kỳ lạ, cho nên xuống xem sao.

Vi Ngự Giang bước tới bên Tề Ninh, nhẹ giọng nói:

- Tiếng khóc của nữ nhân đó hết sức thảm thiết, dường như gắp phải chuyện gì oan khuất.

Tề Ninh nói:

- Ngươi lại mắc bệnh nghề nghiệp rồi, nghe tiếng khóc thảm thiết, lập tức nghĩ tới oan tình.

Vi Ngự Giang cười xấu hổ:

- Ty chức đã từng gặp nhiều người mang oan tình, tiếng khóc của họ cũng thảm thiết như thế này, cho nên không tránh khỏi suy nghĩ hơi nhiều một chút.

Y thở dài, nói:

- Ty chức luôn mong cầu cho thế gian này không có oan tình.

- Nếu thế gian có nhiều quan lại chấp pháp theo lẽ công bằng giống như ngươi, thì đương nhiên oan tình sẽ càng ngày càng ít.  Tề Ninh vỗ vỗ vai Vi Ngự Giang, lại nói thêm:
 

- Ta nghe nói nữ nhân đó đi tìm chồng, xem ra chồng của nàng ta bị mất tích.

- Ồ?

Vi Ngự Giang ngẩn ra. Đúng lúc này, gã tiểu nhị kia đã dẫn nữ nhân điên đi vào khách điếm. Đầu tóc nàng ta rối bù, cả người dơ bẩn, y phục rách rưới, khi vào trong khách điếm, nữ nhân điên nhìn quanh bốn phía, đôi mắt tràn ngập sợ hãi.

Tiểu nhì thúc giục:

- Mau đi theo ta, ta cho ngươi ăn cơm. Kiếp trước ngươi tích đức, hôm nay mới gặp được Bồ Tát sống! Coi cả người ngươi kìa! Ối dào!

Giọng gã đầy vẻ khinh thường.

Nữ nhân kia khom người xuống, lẩm bẩm như nói mê:

- Bồ Tát ư? Bồ Tát tới rồi, đâu, ta muốn gặp Bồ Tát!

Tiểu nhị chỉ về phía Tề Ninh, nói:

- Kìa, đó chính là Bồ Tát sống!

Ngươi phải nhớ kỹ, Bố Tát sống giống như vậy không có nhiều đâu!

Nữ nhân kia vội chạy tới trước mặt Tề Ninh, quỳ thụp xuống khiến hắn hơi kinh hãi, nhíu mày, Vi Ngự Giang cũng lộ vẻ kinh ngạc. Nữ nhân kia ra sức dập đầu, miệng liên tục nói:

- Bồ Tát cứu…cứu Đại Tráng, xin người hãy cứ Đại Tráng, ta sẽ dâng cúng đèn nhang cho người!

Cầu xin người cứu…cứu Đại Tráng!

Tiểu nhị mở to hai mắt, Tề Ninh lại từ từ ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt nữ nhân kia. Tuy khuôn mặt dơ bẩn, không thể nhìn rõ dung mạo, nhưng có thể nhận thấy, tuổi tác của nàng ta chỉ khoảng hai mươi mấy, nhất định không quá ba mươi.

- Đại Tráng là ai?

Tề Ninh hỏi.

Nữ nhân điên ngẩng đầu lên nhìn Tề Ninh. Vừa rồi nàng ta liên tục dập đầu, bất kể nặng nhẹ, lúc này cái trán bị dập nát, chảy máu. Tề Ninh lấy ra một chiếc khăn lụa, đưa cho nàng ta lau vết máu trên trán.

- Đại Tráng là chồng của ta!

Nữ nhân điên giơ tay lên, chỉ ra ngoài:

- Hắn bị bắt di, cầu xin người cứu hắn!

- Hắn bị ai bắt đi?

- Quỷ, bị quỷ bắt đi rồi!

Nữ nhân điên vội vàng nói:

- Quỷ thật đáng sợ, bọn chúng bắt Đại Tráng đi rồi. Ta sợ bọn chúng bắt Tiểu Phúc, nên trốn ở kho chứa củi, không dám ra đây. Ta thấy quỷ bắt Đại Tráng đi rồi, người là Bồ Tát, quỷ sợ Bồ Tát, cầu xin người cho Đại Tráng trở về!

Tiểu nhị sợ nữ điên nói lung tung chọc giận Tề Ninh, bèn trách mắng:

- Đồ điên khùng, nói bậy bạ không à! Còn không mau theo ta ra phía sau!

Gã liền bước tới định kéo nữ nhân điên đi, Tề Ninh giơ tay lên ngăn lại, vẫn chăm chú nhìn nữ nhân điên kia, hỏi:

- Tiểu Phúc là ai?

- Tiểu Phúc!

Khuôn mặt nữ nhân điên ban đầu dại ra, rồi lập tức như phát rồ, lao ra bên ngoài, lớn tiếng kêu lên:

- Tiểu Phúc, Tiểu Phúc! Con ở đâu? Mẹ đi tìm cha cho con, khi nào cha con về sẽ làm chong chóng cho con! Ô ô, con mau ra đây, cha con về mà không thấy con, sẽ đánh mẹ chết mất!

Vi Ngự Giang vội bước tới trước, Tề Ninh cũng giơ tay ngăn cản, rảo bước đi về hướng nữ nhân điên chạy đi. Nữ nhân điên kia lao ra khỏi khách điếm, chạy tới con phố trước cửa khách điếm, vừa khóc vừa gọi, như điên như dại.

Sau một lát, chợt nữ nhân điên mệt mỏi ngồi xuống đất. Tề Ninh chậm rãi đi tới bên cạnh nàng ta, chỉ nghe nàng ta lẩm bẩm:

- Các ngươi đều trở về đi, ta sợ lắm! Các ngươi đều trở về đi, Đại Tráng, ta sợ lắm!

Vi Ngự Giang đi tới bên cạnh Tề Ninh, thấp giọng nói:

- Hầu gia, xem ra chồng của nàng ta là bị người ta bắt đi.

Tề Ninh khẽ gật đầu, thấp giọng nói:

- Nhưng vì sao nàng ta lại nói là bị quỷ bắt đi? Tần trí của nàng ta mơ mơ hồ hồ, nói năng lung tung, hay là chồng nàng ta đã chết, cho nên nàng ta mới nói là bị quỷ bắt đi?

Hắn lắc đầu:

- Không đúng, nàng ta tận mắt thấy chồng mình bị bắt đi, hơn nữa lúc đó nàng ta dẫn đứa con trốn vào kho chứa củi, không dám ra!

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Vi Ngự Giang, hỏi:

- Ngươi nghĩ lời nói của nàng ta là thật hay giả?

Vẻ mặt ngừng trọng, Vi Ngự Giang nói:

- Ty chức cũng không dám xác định, nữ nhân này đúng là thần trí mơ hồ, có một số việc có thể là do chính nàng ta suy nghĩ lung tung mà nói ra, chưa hẳn là thật.

Lộ vẻ hơi đăm chiêu, y lại nói:

- Hầu gia, chỉ có làm rõ nữ nhân này từ đâu mà đến, lại phái người điều tra, thì mới có thể tìm ra sự thật, việc này có thể giao cho quan phủ địa phương.

- Ngươi nghĩ có nên kinh động đến huyện nha Đông Dương không?

Vi Ngự Giang liền nói:

- Hầu gia, có lẽ là nữ nhân này nói năng lung tung, nhưng cũng có thể quả thật nàng ta gặp phải oan tình.

Vẻ mặt nghiêm nghị, y lại nói:

- Làm quan phải lấy dân làm gốc, nếu như nàng có điều oan khuất, quan phủ địa phương phải có trách nhiệm điều tra rõ ràng sự thật.

Hơn nữa, với tình hình hiện nay, quan phủ cũng nên nghĩ biện pháp sắp xếp ổn thỏa cho nàng ta mới được.

Tề Ninh khẽ gật đầu, lúc này nghe có tiếng bước chân, quay đầu lại hắn thấy Ngô Đạt Lâm đã dẫn theo mấy người rảo bước đi tới, đương nhiên là động tĩnh dưới lầu đã kinh động đến họ.

- Hầu gia, xảy ra chuyện gì vậy?

Ngô Đạt Lâm tới gần, nhìn thấy nữ nhân điên ngồi dưới đất, nhất thời không rõ tình hình, thấp giọng hỏi.

Tề Ninh căn dặn:

- Ngươi dẫn theo hai người, lập tức tới huyện Đông Dương một chuyến, tìm gặp huyện lệnh Đông Dương, nói ta có chuyện muốn tìm hắn, tốt nhất là không nên kinh động nhiều người.

Ngô Đạt Lâm liền nói:

- Ty chức sẽ đi ngay.

Y liền dẫn theo hai người đi tìm huyện lệnh Đông Dương.

Lúc này nữ nhân điên vẫn ngồi dưới đất lẩm bẩm một mình, vẫn là muốn tìm Đại Tráng và Tiểu Phúc mau trở về. Lúc này Tề Ninh mới đưa mắt nhìn tiểu nhị ra hiệu, tiểu nhị cũng lanh lợi, liền tới kéo nữ nhân điên đứng dậy. Lúc này nữ nhân điên hoàn toàn ngẩn ngơ si ngốc, để mặc tiểu nhị đưa về khách điếm.

Lúc này Tề Ninh đã thấy bóng Điền phu nhân thấp thoáng cách đó không xa, muốn tới gần nhưng lại không dám, hắn thầm buồn cười, bèn chậm rãi đi tới. Điền phu nhân gượng cười, Tề Ninh do dự một chút, rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vừa rồi phu nhân đã thấy nữ nhân đó chứ?

Điền phu nhân gật đầu, tỏ vẻ cảm thông:

- Trông nàng ta rất đáng thương.

- Thần trí của nàng ta hơi mơ hồ.  Tề Ninh thấp giọng nói:
 

- Nghe nói nàng ta đi tìm chồng, chồng nàng ta mất tích, đứa con thì…

Cảm thấy có phần tàn khốc, hắn lắc đầu nói:

- Không có chuyện gì nữa rồi, phu nhân đi nghỉ ngơi đi.

 

0.17581 sec| 2449.383 kb